Chương 2: (Vô Đề)

Mười hai giờ, chuyến bay đúng hạn đáp tới phi trường.

Cô tiếp viên phục vụ trong khoang hạng nhất lộ ra nụ cười mê người với Cổ Sách, "Tạm biệt, Cổ tiên sinh, hi vọng lần sau có thể tiếp tục phục vụ ngài."

Cổ Sách tùy ý gật đầu, bước ra khỏi khoang hạng nhất.

Không cần quay đầu lại, hắn cũng có thể dễ dàng đoán được sau lưng, cô tiếp viên vừa chào mình lộ ra ánh mắt mất mát. Trên chuyến bay, vị tiếp viên hàng không xinh đẹp này nhiều lần ân cần lại hỏi chuyện, Cổ Sách biết rõ, nếu hắn đồng ý, cô cũng có thể không phiền mà phục vụ một số việc không nằm trong chức trách của tiếp viên.

Diễm ngộ thế này, hắn đã gặp được không biết bao nhiêu lần. Từ nụ cười đến ánh mắt kín đáo mà nóng bỏng của các nàng, Cổ Sách có thể dễ dàng nhìn thấu dục vọng của họ trong nội tâm.

Mỹ nhân chủ động ngã vào lòng, loại ân ái này thỉnh thoảng còn có chút vị, chứ nhiều lần thì khiến người ta phát ngán.

Có một thời gian Cổ Sách dốc sức vì sự nghiệp, coi nhẹ chuyện gối chăn, nhưng thực ra nữ nhân trên giường hắn vẫn không thiếu, thậm chí còn có một hai người thuộc dạng bám riết không buông khiến Cổ Sách rất thiếu kiên nhẫn, cuối cùng vẫn phải dùng chút thủ đoạn để trưởng bối của đối phương ra mặt, ngăn lại hành động đeo đuổi của tiểu bối.

Cổ Sách rất không chấp nhận loại người mặt dày chủ động đeo đám đến không thấy thẹn.

Loại người không khác gì ruồi nhặng mà thèm khát, quấn riết lấy một người khác, đau khổ theo đuổi, cầu xin rồi dùng thủ đoạn, mánh khóe để khiến đối phương thuộc về mình chính là tự chuốc khổ, thiếu tự trọng.

Đàn ông làm gì cũng được, nhưng tuyệt đối không được để bị coi thường.

Bạn giường chỗ nào chẳng có, tìm ai mà chẳng được? Thuận mắt, hợp ý thì làm, không thì cút qua một bên, miễn cho trước mặt bổn thiếu gia làm bộ làm tịch diễn màn trinh tiết nực cười, đây chính là quan niệm bạn giường của Cổ Sách.

Mà không, đây là quan niệm bạn giường của Cổ Sách trước khi gặp Đỗ Vân Hiên.

"Anh Sách."

"Anh Sách ra rồi."

Bóng dáng Cổ Sách vừa xuất hiện ở cửa ra, một đám đàn ông mặc tây trang phẳng phiu đã cung kính chào đón. Cổ Sách đã căn dặn không được khoa trương, cho nên hôm nay không ai dám mang theo đàn em tới.

Những người này năm đó đều là đàn em, còn trẻ đã theo bên Cổ Sách, tận sức để phụ việc, hiện giờ đều đã trở thành những nhân vật lớn chỉ cần ho khan một tiếng cũng khiến người ta đổ mồ hôi, nhưng trước mặt Cổ Sách, vẫn nề nếp như người có học.

"Tới đây hết làm gì? Hết việc làm sao?" Cổ Sách sắc lẻm mà liếc bọn họ một cái, ném cho Lâm Dũng đang đưa hai tay ra đón túi văn kiện.

"Anh Sách đã về, không đến sân bay chào một chút, trong lòng sẽ ngứa ngáy khó chịu." Trương Hằng nịnh nọt hì hì cười.

Cổ Sách đối với lời nói của Trương Hằng, từ chối cho ý kiến.

Điều hắn để ý lúc này là người nên xuất hiện vẫn chưa xuất hiện. Rõ ràng lúc trước trên máy bay đã cố tình gọi điện thoại để thông báo.

Cổ Sách nhìn đồng hồ vàng trên cổ tay, vẻ mặt bình tĩnh nhưng đáy mắt đã có một tia hờn giận. Hắn biết Đỗ Vân Hiên sẽ không đúng hẹn mà đến đây, cho nên xuống máy bay cũng không sốt ruột, dường như là cố ý chậm rì rì mà đi ra, trong lòng có một chút mong đợi khó nói, rằng khi bước ra có lẽ sẽ thấy thân ảnh quen thuộc.

Chỉ cần phải gặp mặt Cổ Sách, Đỗ Vân Hiên sẽ viện đủ công chuyện phải làm, Cổ Sách cũng vì việc này mà năm ngoái đã hung hăng giáo huấn anh một trận, nửa năm sau đó Đỗ Vân Hiên không dám làm bậy nữa.

Xem ra, lần này đi công việc ở Mississippi hai tháng đã khiến anh giở thói cũ.

Xem ra trí nhớ anh kém thật.

"Anh Sách, xe đang chờ ở ngoài."

"Mấy anh về trước, có người đến đón tôi."

Một vài trụ cột trong hắc đạo liếc nhau, tự rõ Cổ Sách đang nhắc tới ai.

Nhưng đến bây giờ người đó vẫn chưa xuất hiện, mọi người cũng rõ rành rành.

"Anh Sách, tụi em trên đường đến đây thấy có tai nạn giao thông, xe tải tông thẳng vào taxi, bây giờ chắc đang tắc đường."

"Đúng đúng, tắc đường."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!