Trên bàn trà cổ điển mang phong cách Baroque là một chiếc hộp trang sức nhung thiên nga tinh xảo.
Chủ nhân Đinh Mã Lệ tiếp nhận hồng trà Anh quốc mà nữ hầu đưa lên, không nhìn đến chiếc hộp trang sức, mà đảo qua gương mặt cá tính của người đàn ông điển trai lại giàu có ngồi đối diện mình.
"Trên mặt sao vậy?"
"Vết thương nhỏ." Cổ Sách dùng ngón trỏ sờ miếng băng OK trên mặt mình, không để tâm nhún vai, "Bị người không cẩn thận vạch một cái."
"Nam, hay nữ?"
"Có gì khác nhau?" Cổ Sách biếng nhác nhìn nàng, mỉm cười.
Ánh mắt có chút tà ác, lại vô cùng mê người.
Đinh Mã Lệ không hi vọng mình một lần nữa lại rơi vào đôi mắt sâu tựa biển của người đàn ông này, sa vào đến không thể phân biệt phương hướng, đem tầm mắt chuyển tới bên ly, dùng cái muỗng bạc chậm rãi khuấy hồng trà ấm áp, "Em đã nghĩ một trăm năm nữa anh cũng không đến tìm em."
"Là sai sót của tôi." Cổ Sách duỗi đôi chân rắn chắc thon dài trên sô pha mềm mại, tư thế ngồi nhàn nhã tiêu sái, "Để xin lỗi, có thể nhận chút tâm ý của tôi không ?"
"Em là loại phụ nữ đàn ông chỉ cần đưa chút tiền, tặng chút lễ vật sẽ đầu váng mắt hoa sao ?" Đinh Mã Lệ lạnh lùng hỏi lại.
"Tác phẩm thượng đẳng của đá quý Lea, được thiết kế sư tài hoa nhất của bọn họ dốc hết tâm huyết sáng tác." Cổ Sách nhấc chiếc hộp trang sức trên bàn lên, mở ra trước mắt nàng, "Tôi cam đoan, em sẽ thích nó."
Đinh Mã Lệ nhìn thoáng qua, lập tức bị vật trên tay Cổ Sách hấp dẫn ánh mắt.
Đó là một chiếc châm gài hồ điệp, đường nét đơn giản mà duyên dáng, họa nên tư thái hồ điệp muốn tự do tung bay, ruby cùng ngọc bích điểm xuyết tạo ra cảm giác lộng lẫy lạ thường, tràn ngập hơi thở sinh mệnh.
Đôi cánh hồ điệp dường như lay động, lại là một nguyên liệu rất ít khi xuất hiện trong các vật phẩm trang sức cao cấp, dưới ánh mặt trời dịu dàng tỏa ra ánh cầu vồng mê người.
Làm Đại tiểu thư Đinh gia, Đinh Mã Lệ có rất nhiều món trang sức được định chế, trong đó có cả bút tích của những thiết kế sư nổi tiếng tài hoa, thế nhưng chiếc châm gài hồ điệp này độc đáo lại ưu nhã như vậy, khiến nàng kìm không được mà yêu thích.
Nam nhân Cổ Sách này, nhìn như hữu tình, kỳ thật lại vô tình, không biết đã khiến bao nhiêu phụ nữ phải nát tâm
Có điều phải thừa nhận, mắt chọn lễ vật của hắn thật không tệ.
Đinh Mã Lệ nhấc chiếc châm gài ngực từ trong hộp ra, ánh mắt tràn ngập tán thưởng.
"Đây là.. vỏ sò sao ?"
"Cái này là vỏ sò màu ánh kim, người thiết kế ra nó đã nói vậy."
Chiếc châm gài hồ điệp này chẳng những do Đỗ Vân Hiên thiết kế, mà cũng do tự tay Đỗ Vân Hiên chế tác. Tâm can bảo bối của Cổ Sách có đôi tay khéo léo trời sinh, không chỉ có thể vẽ bản thiết kế, hơn nữa khả năng khống chế cũng rất mạnh mẽ, vững vàng. Sau khi Trương Lam biết Văn Cơ tiểu thư không nhận bản thiết kế châm gài của Đỗ Vân Hiên, cảm thấy vô cùng đáng tiếc, vốn bản thiết kế bị khách hàng từ chối sẽ rất khó có khả năng được chế tác thành vật thực, thế nhưng Trương Lam không ngại thử một lần, sau khi chế tạo ra thành phẩm, ít nhất có thể đặt vào tủ trưng bày, có lẽ sẽ có khách hàng khác coi trọng.
Cho đến nay, Đỗ Vân Hiên đã học tập rất nhiều trên phương diện thiết kế, về cách khảm nạm và chế tác trang sức, cũng không phải anh không tin tưởng các lão sư kinh nghiệm dồi dào, mà bản thân anh cho rằng khi một thiết kế sư tự tay chế tác có thể thể hiện được ý tưởng một cách hoàn mỹ.
Bởi vì nguyên liệu lựa chọn cũng không quá đắt đỏ, khi Đỗ Vân Hiên đưa ra yêu cầu tự mình chế tác với công ty, Trương Lam suy nghĩ một lúc liền đáp ứng.
Có thể nói, không kể đến những vật phẩm mà Đỗ Vân Hiên luyện tập không ngừng chế tạo ra, thì chiếc châm gài ngực này là thành phẩm đầu tiên mà Đỗ Vân Hiên tự tay chế tác hơn nữa được đem ra tiêu thụ.
Có lẽ là do tự tay thiết kế sư chế tác, từng chi tiết trên châm đều được làm thực hoàn mỹ, độ cong trên cánh hoàn hảo lại tự nhiên tới cực điểm.
"Không thể tưởng tượng ở đá quý Lea cũng có thiết kế sư tài hoa như vậy, có thể so với những công ty đá quý lâu năm rồi." Đinh Mã Lệ vươn đầu ngón tay mềm mại vuốt ve cánh hồ điệp, xúc cảm trơn nhẵn của vỏ sò khiến nàng yêu thích không muốn buông tay.
"Nếu em thích, vậy không thể tốt hơn."
Đinh Mã Lệ nhìn nam nhân tràn ngập mị lực lại gợi cảm đến đáng giận trước mắt.
Trời cao thật không công bằng mà, có nam nhân trời sinh chính là ác ma dụ hoặc nữ nhân, cho dù trên cằm có dán một cái băng cá nhân, mê người vẫn tỏa ra bốn phía, thậm chí còn tăng thêm khí chất dương cương cuồng dã khiến tim người ta phải đập loạn.
"Bỗng nhiên xuất hiện ở nhà em, lại đưa đến lễ vật tốt thế này, anh nhất định có mục đích gì đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!