Trở lại chung cư của mình lại tắm rửa một lần nữa, hung hăng lau sạch những nơi bị gã hạ lưu kia đụng chạm mới nằm sấp lên giường ngủ.
Không biết bao lâu sau liền cảm giác ngực bị đè nặng, như một khối đá lớn đè lên ép đến không thở nổi, Đỗ Vân Hiên khó chịu mở mắt ra. Ngoài cửa sổ ảm đạm một mảng xám trắng mơ hồ, có lẽ vẫn chưa đến sáu giờ, đè trên ngực không phải là tảng đá, mà là một gương mặt anh tuấn đến nỗi khiến người ta phải phẫn hận.
Đỗ Vân Hiên căm tức nâng tay, muốn đẩy tên chết tiệt đang ép mình tới khó chịu kia ra. Bàn tay chạm đến gương mặt Cổ Sách lại cảm nhận được xúc cảm thô nhám, trên gương mặt góc cạnh rõ ràng có những sợi râu lún phún mọc ra.
Tên bạo quân lúc nào cũng một bụng xấu xa này luôn luôn chú trọng vẻ bề ngoài, lúc nào cũng muốn bày ra bộ dáng ngọc thụ lâm phong, hào hoa phong nhã, chỉ khi bận rộn đến tối mặt tối mày mới có thể quên cạo râu.
Tối qua lại thức trắng cả đêm?
Đỗ Vân Hiên chăm chú nhìn khuôn mặt đang gần ngay trước mắt, mơ hồ nhìn ra vài phần mệt mỏi.
Mệt đến bộ dáng khó coi này còn không trở về trong biệt thự xa hoa kia mà ngủ đi, lại chạy đến đây quấy rối lương dân vô tội. Tối hôm qua khi tên Mitsuishi Yamato kia làm xằng làm bậy hắn lại cướp bóc* ở đâu?
*nguyên văn, Hán Việt: đả gia kiếp xá = vào nhà cướp bóc:v
Đỗ Vân Hiên nhớ tới chuyện tối qua, sâu trong đáy mắt xẹt qua một tia lửa giận dữ, thiếu chút nữa quăng một tát lên mặt tên Cổ Sách đang đè lên người mình như một con chó săn kia, nhưng lý trí ngăn cản anh lại.
Không phải thương tiếc.
Mà là hậu quả của việc ra tay khiêu khích Cổ Sách, anh không muốn phải chịu.
"Nghĩ kĩ?" Giọng nói nam tính bỗng nhiên truyền tới.
Đôi mắt vẫn khép chặt.
Đôi môi mỏng dính lười biếng khép mở, phả hơi thở nóng rực ái muội lên lồng ngực Đỗ Vân Hiên, "Muốn ra tay không nên suy xét quá nhiều, nhìn trước ngó sau dũng khí tự nhiên mất đi. Tôi kỳ thật rất chờ mong em thỉnh thoảng lộ vuốt."
"Anh không ngủ?"
"Chồng của em cho dù có ngủ, lỗ tai vẫn còn thức." Cổ Sách rốt cuộc mở to mắt, tuy rằng mới dậy, nhưng trong đôi mắt vẫn ẩn chứa một chút tà mị sắc bén, "Có phải đè em khó chịu rồi?" Bàn tay to lớn sờ lên lồng ngực của Đỗ Vân Hiên hỏi.
Đỗ Vân Hiên ngồi dậy, vẻ mặt trấn định né tránh động tác tiếp theo của hắn.
"Tôi đói."
"Gọi đàn em của anh gọi bên ngoài."
Cổ Sách nằm ở trên giường thưởng thức thân hình thon dài của Đỗ Vân Hiên, hất hàm sai khiến, "Tôi muốn ăn mì em làm."
"Hôm nay tôi có rất nhiều việc."
"Em làm cho tôi ăn, hoặc là nằm xuống cho tôi ăn."
Đỗ Vân Hiên khó hiểu ngẩn ra, mất một lúc lâu mới hiểu được một câu có vẻ vui đùa, thực ra lại hàm ẩn ý nghĩa đùa bỡn hạ lưu tràn ngập uy hiếp.
Khuôn mặt tuấn tú nhất thời đỏ lên.
"Anh thực quá… hạ lưu." Đỗ Vân Hiên kiềm chế thanh âm.
"Cho chút hành thái, thêm hai trái trứng chần nước sôi."
"……."
"Hôm nay tôi đã vô cùng nhân nhượng." Cổ Sách không kiên nhẫn mở mắt ra, tựa tiếu phi tiếu, "Sáng nay trở về thấy em ngủ thực sự say, cho nên mới nhịn không gọi em dậy. Hay là phần đêm qua bây giờ chúng ta bù lại đi?"
Ý tứ "gọi dậy" trong miệng Cổ Sách, Đỗ Vân Hiên hiểu rất rõ.
Anh chán ghét mình bị Cổ Sách coi như đầu bếp mà sai sử, càng chán ghét việc làm mì cho Cổ Sách, thế nhưng so với việc bị đàn ông lôi lên giường phát tiết dục vọng, việc nấu mì này khiến anh tương đối chấp nhận.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!