Thành phố G nổi tiếng với những nhà hàng sang trọng, bao sương trên tầng hai được trang hoàng tráng lệ, các món ăn tinh xảo đặt trên bàn đều do đầu bếp đích thân làm, độ lửa vừa chuẩn, dưới ánh đèn rực rỡ từ trần tỏa xuống, màu sắc càng thêm mê người, khiến người ta phải chảy nước miếng.
"Đồ ăn chỗ này làm thật khá!"
"Đúng vậy! Sắc. hương. vị đều hoàn hảo. Bài trí cũng thoải mái. Cổ tiên sinh, ngài đừng khách khí, ăn nhiều một chút!"
"Cổ tiên sinh, cám ơn ngài đã cho Minh Lỗi nhà chúng tôi cơ hội thế này. Nào nào! Tôi mời ngài một ly. Minh Lỗi à, con cũng mời Cổ tiên sinh một ly đi, con còn trẻ như vậy đã được vào thực tập ở một công ty bất động sản lớn như Sách lược, không dễ dàng gì nha!"
Nghe ba đã nói như vậy, Đỗ Minh Lỗi nhanh chóng đứng lên, mặt mũi đều lộ ra anh khí đặc trưng của tuổi trẻ, nâng ly rượu, "Cổ tiên sinh, một ly này tôi mời ngài."
Vẻ mặt Đỗ mẫu cũng ngập tràn vui vẻ, "Ba nó kìa, Cổ tiên sinh bị mấy người mời rượu liên tục như vậy, cũng đừng có ép tổng giám đốc phải quá chén. Ông cũng không nên uống nhiều như vậy, sẽ hại gan a. Dùng bữa, dùng bữa đi."
"Cổ tiên sinh, ngài ăn nhiều một chút."
Vừa ân cần tiếp đón vị khách khí thế bất phàm này, Đỗ mẫu cũng không quên mất đứa con lớn của mình, quay đầu qua, "A Hiên à, con cũng ăn đi chứ. Con lại gầy đi nhiều rồi."
"Đúng đó, anh hai, anh hôm nay cũng chưa đụng đũa luôn kìa." Đỗ Minh Lỗi cũng ngó qua hỏi một câu.
Đỗ phụ quan tâm nhìn qua, ánh mắt dừng trên mặt Đỗ Vân Hiên.
"Mẹ, con không sao. Sáng nay con đã ăn hai cái bánh kẹp, bây giờ vẫn còn no. Mọi người ăn nhiều một chút." Đỗ Vân Hiên đành lộ ra một nụ cười miễn cưỡng, ôn hòa xoa dịu người nhà.
Đang lúc lơ đãng, tầm mắt lại đảo qua nam nhân đang mỉm cười đánh giá mình ở đối diện, một ngọn lửa phẫn nộ ẩn ẩn bừng lên trong đáy mắt.
Họ Cổ này, rốt cuộc muốn xen vào thế giới của mình đến mức nào mới chịu bỏ qua?!
Mình nhất định là xui xẻo tám đời mới có thể gặp được một tên ác ma ăn tươi nuốt sống như tên Cổ Sách này. Mà đáng giận nhất chính là, sau khi cưỡng bức, giam cầm, ngược đãi, khiến mình rốt cuộc tâm không cam tình không nguyện phải nhận thua, vậy mà Cổ Sách còn chưa thỏa mãn.
Lại nhất định lôi cả gia đình mình coi trọng nhất vào cuộc!
Minh Lỗi là em trai duy nhất của anh, vài năm này anh đảm nhận thiết kế mà kiếm tiền, ngoại trừ mua một căn nhà cho cha mẹ dưỡng lão, còn phần lớn đều dùng để chu cấp cho Minh Lỗi học kiến trúc ở Mỹ. Đối với đứa em này, Đỗ Vân Hiên thương yêu cậu hết mực.
Minh Lỗi tốt nghiệp trở về, anh so với ba mẹ còn vui mừng hơn, cắn răng đặt sẵn bao sương trong nhà hàng đắt đỏ nhất để tẩy trần cho cậu, vốn định một nhà vui vẻ hòa thuận, hoan hoan hỉ hỉ ăn một bữa cơm, chung quy Minh Lỗi hoàn thành việc học, lại tìm được một công việc thực tập không tệ, cũng là đại hỉ sự của nhà họ Đỗ.
Vậy mà không ngờ, xuất hiện trước mặt cả nhà họ Đỗ đang trông ngóng tại sân bay, ngoại trừ Đỗ Minh Lỗi, còn có một gã đàn ông chỉ cần xuất hiện sẽ dùng sức mạnh cường đại khống chế toàn bộ cục diện – Cổ Sách!
Đỗ Vân Hiên tựa như bị đập một cái thật mạnh lên gáy, choáng váng không thở nổi.
Ngồi ở trong bao sương hoa lệ mà mình tốn không ít tiền để đặt trước, đối với một bàn đầy những món ngon do chính mình lựa chọn, Đỗ Vân Hiên không có chút khẩu vị nào, hơn nữa còn cảm thấy mình thực sự quá mức ngu ngốc.
Điện thoại từ nước ngoài về, em trai cũng có nhắc qua với mình, cậu được chọn thực tập ở một công ty bất động sản nổi tiếng, vậy mà khi đó mình còn vui mừng thay cho em trai, còn nói chờ cậu trở về cả nhà sẽ cùng nhau ăn cơm chúc mừng.
Tại sao lúc đó không ngẫm lại tên của tập đoàn này chứ?
Bất động sản Sách lược, chữ "Sách" kia, không phải là "Sách" trong Cổ Sách sao?
Người này, đến cùng đế quốc mà hắn nắm giữ khổng lồ đến mức nào, Bất động sản Sách lược hình như cũng là một công ty mười lăm năm tuổi, nhưng mà hắn mới hai mươi chín tuổi, làm sao có thể đứng đầu một công ty lớn như vậy? Nói không chừng lại do hắn dùng thủ đoạn đê tiện nào đó chiếm lấy.
Cũng giống như hắn không từ bất cứ thủ đoạn nào mà xâm phạm cuộc sống của Đỗ Vân Hiên.
"Cổ tiên sinh, nghe Minh Lỗi nhà chúng tôi nói, lần này thông báo tuyển dụng sinh viên tốt nghiệp tại trường học, là ngài tự mình đến sao?"
"Đúng vậy. Công ty chúng tôi luôn luôn coi trọng nhân tài. Nhất là Minh Lỗi, có tinh thần hăng hái, biết dấn thân, lại đi du học, tôi thực sự rất coi trọng cậu ấy. »
Cổ Sách khí thế bất phàm, dựa vào chức vị giám đốc, nét cười anh tuấn mê chết người, đã sớm khiến đầu óc Đỗ phụ Đỗ mẫu choáng váng, nghe hắn khích lệ con trai mình, càng cười đến không thể khép miệng, ngoài miệng rất khiêm tốn, nhờ Cổ Sách dạy dỗ Minh Lỗi nhiều hơn, vừa biểu lộ sự tự hào của bậc làm cha làm mẹ.
"Không phải là tôi muốn khen con mình đâu, nhưng Minh Lỗi luôn rất thích đọc sách, giống anh trai nó."
"A?" Tầm mắt Cổ Sách, rốt cuộc có cơ hội quang minh chính đại nhìn đến gương mặt Đỗ Vân Hiên, mỉm cười nói, "Hóa ra là có anh trai làm gương."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!