Khi Đỗ Vân Hiên tỉnh lại, tay chân vô lực, eo mỏi lưng đau, vẻ mặt vẫn còn chút ngơ ngẩn.
Địa điểm đã thay đổi, đại khái lúc anh té xỉu, Cổ Sách ôm anh từ chỗ lò sưởi trở lại giường lớn trong phòng chủ nhân ở lầu hai. Thân thể được đệm giường mềm mại nâng đỡ, xúc cảm nhẵn nhụi của tơ lụa hơi hơi vây lấy cơ thể.
Chỉ là… Nơi xấu hổ kia truyền đến đại não cảm giác khó chịu, dũng đạo dường như vẫn như trong kí ức, lưu lại cảm giác phải chống đỡ dị vật đến đáng sợ.
Đỗ Vân Hiên mở to mắt, ngây ngốc một hồi mới ý thức được cả người mình hoàn toàn trần trụi, thế nhưng không những không lạnh, ngược lại nóng hừng hực, bao phủ thân thể trắng nõn của anh không phải quần áo, mà là một người.
Cổ Sách cũng trần như nhộng, nằm chếch một bên, chân tay thon dài tựa như bạch tuộc, tràn ngập dục vọng chiếm hữu gắt gao bọc Đỗ Vân Hiên vào trong lòng.
Thấy khuôn mặt anh tuấn của Cổ Sách dù ngủ say vẫn không giảm bớt anh khí, Đỗ Vân Hiên liền hít sâu một hơi.
Tội phạm cưỡng bức!
Làm ra loại chuyện không có thiên lí như vậy, còn ngủ thoải mái đến như thế?!
Duy trì tư thế bị Cổ Sách ôm lấy, Đỗ Vân Hiên cẩn thận dịch ra một bàn tay, sờ soạng hướng tủ đầu giường, chạm đến một chiếc đồng hồ cổ báo thức.
Đỗ Vân Hiên cầm lấy chiếc đồng hồ, nâng tay lên.
"Em thử xem?" Cổ Sách khép mắt, tựa như vẫn thoải mái ngủ, không hề lớn tiếng, "Buông."
Đỗ Vân Hiên cứng ngắc, tay cầm đồng hồ báo thức ngừng lại giữa không trung.
Vài giây sau, phát hiện Đỗ Vân Hiên vẫn không nghe lời buông hung khí, Cổ Sách chậm rãi mở mắt ra, ánh mắt sâu thẳm rơi xuống trên mặt Đỗ Vân Hiên, da thịt nhất thời xẹt qua xúc cảm tê dại.
"Tối hôm qua vẫn chỉnh chưa đủ sao, còn muốn tiếp tục?" Giọng nói Cổ Sách lộ ra chút hứng thú trêu ngươi.
Nhớ tới hôm qua bởi vì nói "cút ra" mà bị Cổ Sách dùng thân thể cường đại như một cỗ máy, thô bạo liên tục "dạy dỗ" khiến chính mình một bên run rẩy thở dốc, một bên thút thít khóc nhận sai, Đỗ Vân Hiên vừa giận dữ vừa xấu hổ.
Nhưng đồng thời, thể xác lẫn tinh thần đều bị sợ hãi xâm lấn.
Với số lần tiếp xúc ít ỏi, Cổ Sách đã dùng không biết bao nhiêu hành động, mạnh mẽ chứng minh cho Đỗ Vân Hiên thấy một điều —
- trước mặt người này mà chống cự, đối nghịch với hắn, hành động không khôn ngoan chỉ mang đến hậu quả nghiêm trọng.
"Nói em buông ra, không nghe sao?"
Yết hầu Đỗ Vân Hiên khẩn trương nuốt xuống một cái, cánh tay nắm đồng hồ rốt cuộc chậm rãi buông xuống.
"Vậy mới ngoan." Cổ Sách vươn ra cánh tay thon dài, mặc kệ Đỗ Vân Hiên có nguyện ý hay không, ôm anh vào trong lòng, cho anh một nụ hôn sâu, cười dịu dàng đến tà mị, cắn cắn vành tai hỏi, "Còn đau không? Tối qua nước mắt cũng ướt ngực tôi, sau khi em ngủ tôi có bôi thuốc cho em, nếu còn đau, vậy tôi giúp em bôi thêm một chút."
Khốn kiếp!
Bôi cái đầu anh đi!
Tôi thà đau chết cũng không khiến anh chạm vào!
Đỗ Vân Hiên thấy hắn như cáo ăn gà còn giả mù sa mưa cười, hít mạnh một hơi, trong lòng ra sức mắng chửi.
Thế nhưng, thế giới vốn thực tế và tàn nhẫn như vậy, anh không mạnh bằng người kia. Người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu.
Trước mặt Cổ Sách cậy thể lực hơn người, Đỗ Vân Hiên cho dù tâm cao khí ngạo cũng không thể đem những lời mắng chửi dưới đáy lòng mà nói ra miệng.
Anh nhạy bén cảm thấy, Cổ Sách dường như đang chờ mong mình không thức thời mà phản kháng.
Mà chỉ cần một hành động phản kháng của anh, Cổ Sách sẽ rất vui mừng bám lấy cái cớ này mà làm ra mấy chuyện cực kì đáng sợ với mình.
"Rốt cuộc có đau hay không? Không nói vậy tôi coi như em chấp nhận."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!