Chương 8: Gần quá, dễ thương quá

Tô Trăn Trăn ngã vật xuống giường, trùm chăn kín đầu, vẻ mặt chán nản trốn trong chăn.

Uống uống uống! Uống nước ấm cái khỉ gì chứ! Người ta không tự biết uống nhiều nước ấm à? Hôm nay nàng thể hiện tệ thật đấy. Nhưng Mục Đán đã đồng ý ngày mai sẽ gặp lại nàng. Ái chà, lại sắp được hẹn hò rồi.

Tô Trăn Trăn vô thức sờ sờ má mình. Mịn màng, mềm mại nhưng hơi khô một chút. Hết cách rồi, mùa đông phương Nam hanh khô lắm. Làm chút kem dưỡng bôi vậy. Kem dưỡng trong cung phát dùng siêu nhờn lại có mùi lạ lạ. Tô Trăn Trăn dùng vài lần là bỏ xó. Nàng lấy mấy cánh hoa hồng hái hôm nay ra, rồi lôi hũ mỡ lợn mua lần trước, thêm mật ong và cánh hoa hồng, lại thêm chút rượu trắng và hoàng kỳ tươi mới đào mấy hôm trước.

Đầu tiên ngâm hoàng kỳ với rượu và mỡ lợn rồi hấp cách thủy, sau đó cho cánh hoa hồng vào. Lại lấy một phần mỡ lợn trộn mật ong để lắng, đợi phân tầng thì lấy lớp mỡ lợn bên trên trộn với mỡ lợn ngâm hoa hồng hoàng kỳ đã lọc sạch bã, thế là có ngay một hũ kem dưỡng thiên nhiên thơm mùi hoa hồng.

Tô Trăn Trăn soi cái gương mờ mờ bôi kem lên mặt, cảm giác vừa thơm vừa mướt. Gương mờ quá, Tô Trăn Trăn đưa tay lau lau, phát hiện lau xong còn mờ hơn. Haizz, nhớ cái gương siêu nét, siêu to khổng lồ ở hiện đại quá đi mất.

"Bệ hạ, người muốn dùng gì không ạ?"

Vẫn như mọi khi, không có câu trả lời. Ngụy Hằng xoay người định lui ra thì phía sau vang lên giọng nói: "Nước nóng?"

Ngụy Hằng: ???

"Cho ta một chén nước nóng."

Ngụy Hằng tuy khó hiểu nhưng vẫn vội vàng sai người dâng một chén nước nóng lên.

Lục Hòa Húc nhìn chằm chằm chén bạch ngọc trên tay, bên trong đựng nước nóng.

Ừm, chẳng lẽ loại độc dược mới này phải dùng nước nóng mới phát tác? Lục Hòa Húc nghiêng đầu gục xuống bàn, nhìn hơi nước bốc lên nghi ngút một lúc, rồi dùng những ngón tay gầy guộc trắng bệch bưng chén trà lên uống một hơi cạn sạch.

Khụ. Nóng quá.

"Bệ hạ!" Ngụy Hằng theo bản năng tiến lên, rồi dừng lại cách Lục Hòa Húc ba bước.

Lục Hòa Húc đặt chén trà xuống, trong miệng vẫn còn vương lại cảm giác bỏng rát, nhưng cơ thể lại thấy dễ chịu hơn một chút một cách kỳ lạ. Kỳ quái thật. Lục Hòa Húc cau mày, đưa tay day day cái trán đang đau âm ỉ.

Bên ngoài trời đã hửng sáng, Ngụy Hằng lập tức tiến lên kéo rèm. Trong điện chìm vào bóng tối, chỉ còn lại ánh đèn leo lét. Lục Hòa Húc nhắm mắt lại, đôi mày vẫn nhíu chặt.

Đám mỹ nhân trong Trữ Tú Cung, bao gồm cả Tống Lê Trân đều đã được đưa về nhà hoặc ban thưởng. Tô Trăn Trăn là cung nữ nhất đẳng nên tạm thời vẫn ở lại Trữ Tú Cung chờ Nội Vụ Phủ phân công.

Vì thế mấy ngày nay nàng rất rảnh rỗi. Trời sắp tối, tiểu thái giám mới đủng đỉnh đến muộn.

"Hôm nay ăn lẩu nhỏ nhé."

Tô Trăn Trăn ngồi xổm bên cái lò nhỏ, bên cạnh bày một bát sứ đựng đầy rau dại đã rửa sạch, một cái đĩa khác đựng nấm dại tươi ngon.

Hôm nay Tô Trăn Trăn nấu nước lẩu nấm. Khu vực Tiểu Nam Cung này quả là đất lành, nàng tìm thấy rất nhiều loại nấm ăn được ở một chỗ đất ẩm ướt râm mát, tất nhiên cũng có cả nấm độc. Sau khi sàng lọc những loại ăn được, Tô Trăn Trăn nấu thành nồi canh nấm này.

"Canh sôi rồi." Tô Trăn Trăn mở hũ muối, lấy một cục muối nhỏ bỏ vào bát của Mục Đán, rồi đưa cho hắn.

Lục Hòa Húc lười biếng đưa tay nhận lấy, uống một ngụm.

Vị mặn, vị ngọt hòa quyện vào nhau. Đã lâu lắm rồi hắn không được nếm mùi vị này.

Nhưng hắn đâu phải đến để ăn.

"Thuốc đâu?"

Hắn đến để uống thuốc mà.

"Thuốc lần trước có vẻ không hiệu quả lắm." Vừa nói, Tô Trăn Trăn vừa nhập vai thầy thuốc, nàng giơ tay lên, tự nhiên nắm lấy cổ tay tiểu thái giám bắt mạch.

[Ưm... mạch tượng vẫn rất loạn.]

[Nhưng đỡ hơn trước rồi.]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!