Chương 79: Đồng sinh cộng tử [Hoàn chính văn]

"Nàng đến đây làm gì? Mau ra ngoài! Khụ khụ khụ..." Lục Hòa Húc một tay che miệng mũi, giọng khản đặc vội vã.

Tô Trăn Trăn điềm nhiên đặt chén thuốc trên tay hắn về lại mặt bàn.

"Ta là đại phu, đến để cứu người."

"Nơi này không thiếu đại phu..."

"Đưa tay đây."

Nàng bước lại gần, cương quyết nắm lấy tay hắn bắt mạch. Vẫn sốt cao không giảm.

"Sốt mấy ngày rồi?" Nàng hỏi.

Lục Hòa Húc mím môi lặng thinh.

"Chàng tính thi gan với ta đến cùng sao?" Tô Trăn Trăn nhướng mày.

Lục Hòa Húc ngoảnh mặt đi, hai má ửng đỏ vì cơn sốt hầm hập.

"Ba ngày." Xem chừng là mới lây nhiễm gần đây.

"Ngồi yên đó."

Nàng ngồi thụp xuống mép giường, chuyên tâm bắt mạch, đoạn đứng dậy đè hắn nằm ngay ngắn trở lại. Nàng rảo bước ra sân, kiếm được một chậu than nhỏ, nhóm lửa mang vào phòng, cẩn thận hé hờ cánh cửa để tránh ngộ độc khí than. Phòng bệnh quá mức ẩm thấp, lạnh lẽo, vô cùng bất lợi cho việc tịnh dưỡng.

Hơi ấm từ chậu than lan tỏa, nhiệt độ trong phòng dần nhích lên. Tô Trăn Trăn lôi bộ kim châm mang theo bên mình ra.

Nàng vạch áo Lục Hòa Húc. Chằng chịt những vết thương lớn nhỏ. Hắn đã đích thân xông pha trận mạc. Nàng thầm nghĩ, giá như tuổi thơ không chất chứa những bi kịch tăm tối, một Lục Hòa Húc khoác lên mình hoàng bào ắt hẳn sẽ là một đấng minh quân thương dân như con, sẵn sàng gác lại sống chết, rong ruổi sa trường vì muôn dân bách tính.

Đầu ngón tay nàng xót xa m*n tr*n những vết thương hãy còn rỉ máu, vài chỗ do không được cứu chữa kịp thời đã bắt đầu mưng mủ, tấy đỏ. Nén dòng lệ chực trào nơi khóe mi, nàng múc nước sạch, cẩn mẩn lau rửa vết thương cho hắn. Nam nhân sốt cao hầm hập, thần trí đã chìm vào cõi mông lung.

Sát trùng xong xuôi, nàng mới bắt đầu thi châm. Mũi kim lướt đi nhẹ nhàng, găm chuẩn xác vào các huyệt Đại Chùy, Khúc Trì, Hợp Cốc.

"Cái này để hạ sốt."

Nam nhân khẽ hé mắt, thần trí thoáng thanh tỉnh. Tô Trăn Trăn giải thích gọn lỏn rồi giục hắn nhắm mắt tĩnh dưỡng. Nàng bước ra sân, đôi tay bọc kín găng vải khẽ lật lớp chiếu cói phủ trên những thi thể kia, cẩn thận quan sát. Hầu hết những thi thể này đều mang trên mình thương tích từ trước, hoặc vốn dĩ ốm yếu mang bệnh nền, nay lại rước thêm dịch bệnh mới phải bỏ mạng. Thế nên, trận dịch này thực chất chưa đến mức tàn khốc như tưởng tượng.

Nàng trút được tảng đá đè nặng trong lòng, bước ra khỏi trạch viện, đến ranh giới phong tỏa, đứng từ xa nói vọng ra với Chu Trường Phong.

"Bệnh khí xâm nhập, dạ dày ắt khó chịu, Chu tướng quân hãy căn dặn nhà bếp ninh ít cháo trắng loãng cho họ lót dạ." Dừng một thoáng, nàng tiếp lời: "Chu tướng quân chớ quá lo âu, tình hình bên trong không đến mức nguy ngập. Tướng quân cứ an tâm trấn thủ Tuyên Phủ, nơi này để ta lo liệu."

"Đa tạ Nương nương."

Tô Trăn Trăn khẽ gật đầu, quay lưng bước về viện tử phía nam.

Nàng rà soát lại đơn thuốc mà các y sư đang kê cho bệnh nhân. May mắn thay, chưa có sai sót gì nghiêm trọng. Tuy nhiên, thể trạng và mức độ lây nhiễm của mỗi người mỗi khác, đơn thuốc cũng phải kê gia giảm cho phù hợp, sắc thuốc chung một nồi to như hiện tại là điều tối kỵ.

Nàng kiếm giấy bút, thoăn thoắt kê đơn. Trong phòng dùng ngải cứu, thương truật, hùng hoàng để sát trùng xua tà khí. Binh lính chưa nhiễm bệnh cho dùng quán chúng, bản lam căn, kim ngân hoa, liên kiều, hoàng cầm, sài hồ để phòng ngừa. Tất nhiên, mấu chốt vẫn là triệt để cách ly.

Bệnh nhân phát sốt, ho, khó thở dùng ma hoàng, hạnh nhân, thạch cao, cam thảo, cát cánh, phòng phong trị liệu. Trưởng hợp bệnh trở nặng, suy nhược, thậm chí hôn mê, mất nước, phải dùng nhân sâm, hoàng kỳ, bạch truật, phục linh, đương quy.

Viết xong mấy toa thuốc, nàng nhờ lính canh chuyển cho Chu Trường Phong, dặn dò giao lại cho y sư quân y. Không một phút ngơi nghỉ, nàng lại tất bật châm cứu cho bệnh nhân, rồi xắn tay áo giúp y sư sắc thuốc.

Làm xong mọi việc, sắc trời đã chạng vạng. Tô Trăn Trăn bưng chén thuốc vừa sắc xong trở lại phòng Lục Hòa Húc. Nam nhân nằm đó, đưa lưng về phía nàng, hơi thở hãy còn đứt quãng nhọc nhằn. Nàng liếc nhìn chén cháo trắng trên bàn, vẫn còn y nguyên chưa đụng tới.

"Có pha thêm mật ong đấy."

Tô Trăn Trăn đưa chén thuốc cho Lục Hòa Húc. Nam nhân đón lấy, một hơi cạn sạch. Nàng lại bưng bát cháo trắng tới: "Trong cháo có cho thêm đường trắng đấy nhé."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!