Chương 77: Đại hôn (2)

Ánh nến long phượng chập chờn, soi rọi tẩm điện sáng rực như ban ngày.

Lục Hòa Húc nâng tay, đầu ngón tay lướt nhẹ qua gò má đã được điểm phấn tô son của Tô Trăn Trăn. Ngón tay hắn chạm tới đâu, tâm trí nàng liền chạy theo tới đó.

Chiếc mũ phượng nặng nề đã được gỡ xuống, song trang sức trên búi tóc vẫn chưa tháo hết, cứ khẽ lay động, ánh ngọc lấp lánh cài đầy đầu. Lục Hòa Húc từ tốn rút từng món trang sức, tháo xuống từng món một.

Đến khi trên tóc không còn vướng bận món trang sức nào, ngón tay hắn lại trượt xuống bộ Địch y phượng bào màu xanh sẫm của nàng. Trăm cặp chim trĩ lấp lánh ngũ sắc dưới ánh nến, đôi cánh thêu chỉ vàng tựa như đang tung bay, điểm xuyết những đóa hoa nhỏ, ống tay áo viền đỏ rủ xuống những dải ngọc bội. Bộ phượng bào vô cùng dày nặng, theo từng hàng khuy ẩn được cởi bỏ, rơi phịch xuống nền nhà, để lộ dáng vẻ kiều diễm của nữ nhân trong bộ trung y màu đỏ thắm.

"Ta, ta vẫn chưa tẩy trang." Căng thẳng quá đi mất. Tô Trăn Trăn đứng phắt dậy, suýt chút nữa đụng phải Lục Hòa Húc. "Ta đi tẩy trang đã."

Nàng vội vã quay người, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn. Trời ơi, sao nàng lại căng thẳng đến mức này cơ chứ.

Rốt cuộc cũng thoát khỏi lớp xiêm y gò bó, Tô Trăn Trăn thả lỏng gân cốt. Lục Hòa Húc vẫn ngồi yên đó, lặng lẽ nhìn nàng gom hết mớ trang sức châu ngọc cho vào hộp trang điểm trên chiếc bàn gỗ tử đàn, rồi ngồi xuống trước chiếc gương đồng hoa quỳ, bắt đầu thoa sáp tẩy trang lên mặt.

Đây là loại sáp tẩy trang nàng tự chế, hoàn toàn từ thiên nhiên, không gây hại cho da. Phấn sáp thời xưa thường hay trộn thêm bột chì, rất độc hại, thế nên nàng luôn ưu tiên những nguyên liệu thiên nhiên thuần khiết.

Vừa thoa sáp lên mặt, Tô Trăn Trăn liếc qua gương, bắt gặp ánh mắt Lục Hòa Húc. Nam nhân một tay chống cằm, điềm tĩnh nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm khó dò. Tô Trăn Trăn cúi đầu, đứng dậy đi đến giá rửa mặt, dùng khăn ướt lau sạch từng chút lớp sáp trên da.

Dọn dẹp xong xuôi bản thân, nàng quay lại trước mặt Lục Hòa Húc. Rốt cuộc cũng hết căng thẳng. Chiếc giường cưới rộng thênh thang, chăn gấm đỏ thắm và màn trướng rủ xuống, Tô Trăn Trăn sau khi tẩy trang lại càng thêm thanh tú, cả người như đóa phù dung ngậm nước, duyên dáng ngồi trước mặt hắn.

Nam nhân vươn tay, đầu ngón tay vuốt nhẹ phần tóc mai còn vương nước của nàng: "Vẫn chưa lau khô."

Tô Trăn Trăn chớp chớp mắt, chồm tới, quàng hai tay qua cổ hắn: "Lục Hòa Húc." Nàng hôn hắn một cái.

[Khát quá, muốn uống nước.]

Lục Hòa Húc khựng lại, đứng lên đi rót nước cho nàng. Trà ấm vừa rót vào chén, Lục Hòa Húc đứng bên bàn, nhìn chén trà mới rót được một nửa, động tác chợt khựng lại. Hắn đăm đăm nhìn chén trà, vài lá trà xanh ngọc nổi lềnh bềnh, mặt nước gợn lăn tăn phản chiếu hình bóng hắn.

Lục Hòa Húc quay lưng về phía Tô Trăn Trăn, nhịp thở bỗng chốc trở nên nhẹ bẫng. Tô Trăn Trăn bước tới, ôm lấy hắn từ phía sau: "Ta đoán đúng rồi."

"Lục Hòa Húc, chàng có thể nghe được tiếng lòng của người khác, đúng không?"

Lục Hòa Húc đặt ấm trà xuống, quay người lại đối mặt với nàng. Hắn nhìn sâu vào mắt nàng, gật đầu: "Trăn Trăn, nàng có sợ không?" Đem toàn bộ con người mình phơi bày trước mặt kẻ khác, đó là một việc vô cùng nguy hiểm.

Tô Trăn Trăn mỉm cười: "Ta chợt nhớ ra, ta chưa từng nói với chàng câu đó." Nàng áp đầu ngón tay lên ngực hắn, đôi mày khóe mắt đẫm trong ánh nến nhu hòa.

[Ta yêu chàng.]

"Ta yêu chàng."

Giọng nói êm ái, dịu dàng hòa quyện cùng tâm thanh của nữ nhân đồng loạt vang lên bên tai Lục Hòa Húc. Đồng tử nam nhân đột ngột co rút, hắn ôm ghì lấy nàng, giọng nói khàn đặc cất lên: "Ta yêu nàng, Trăn Trăn."

Tô Trăn Trăn áp mặt vào ngực hắn, dụi dụi, ngửi thấy mùi hương thơm nhè nhẹ tỏa ra từ người hắn.

[Hương trầm...]

"Không thơm sao? Là Ngụy Hằng bảo, loại hương này có tác dụng an thần, rất hợp cho đêm tân hôn."

"Thơm lắm." Tô Trăn Trăn hít hà mấy hơi, có vẻ là mùi bạch đàn hương. Thanh tao, êm ái, không gắt cũng chẳng nồng.

Màn trướng buông xuống một nửa. Tô Trăn Trăn ngả lưng trên lớp đệm mềm mại. Bóng hai người in trên màn trướng, chầm chậm quấn quýt lấy nhau.

"Trăn Trăn." Động tác của nam nhân thong thả chậm chạp, từng chút từng chút tiến vào, nhưng sự dề dà ấy lại khiến nàng không sao thích ứng nổi.

"Đừng như vậy..." Nàng ôm cổ hắn, rấm rứt khóc thành tiếng.

Lục Hòa Húc cúi xuống hôn nàng, ánh mắt tối thẫm: "Đừng như vậy, thế nàng muốn thế nào?"

Tô Trăn Trăn mấp máy môi, lại chẳng biết nên nói gì. Chính nàng cũng chẳng biết mình muốn thế nào. Lục Hòa Húc vừa trêu chọc vừa hôn nàng, những ngón tay thon dài lạnh lẽo m*n tr*n, giống như đang bắt một chú cá trắng nõn nà, từ từ mổ xẻ. Chậm chạp như vậy, ngược lại càng thêm khổ sở.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!