Tang lễ của Thái hậu cử hành trong ba ngày, văn võ bá quan đều phải tề tựu quỳ khóc trước linh cữu.
Theo quy củ, Lục Hòa Húc phải ăn chay ba năm để thủ hiếu. Nhất là ba ngày đầu, lệ thường không được dùng bữa, chỉ có thể uống nước, qua ba ngày này mới được miễn cưỡng dùng chút cháo loãng.
Trong tiểu điện cửa nẻo đóng kín, Tô Trăn Trăn vớt thịt bò tươi vừa nhúng chín tới ra đĩa. Chao ôi, thơm quá. Tiết trời cứ lạnh là lại thèm ăn lẩu.
Nàng cởi chiếc áo kép trên người, xắn tay áo, trút đĩa thịt bò còn lại vào ngăn nước lẩu cay sùng sục bên cạnh. Tuy Tô Trăn Trăn không quá thích ăn cay, nhưng thỉnh thoảng vẫn lên cơn thèm. Còn Lục Hòa Húc lại hảo ngọt, nên nàng dùng nồi uyên ương, một bên là nước cốt sa tế cay xè, một bên là nước dùng cà chua chua ngọt.
Hai người mỗi người canh một bên. Lục Hòa Húc nhìn Tô Trăn Trăn ăn cay đến mức khóe môi đỏ rực, cứ không ngừng xuýt xoa hít hà mà vẫn gắp liên tục, trông chẳng khác nào đang tự hành hạ bản thân.
"Ngon đến vậy sao?" Hắn đưa miếng thịt bò nhúng nước cà chua vào miệng. Miếng thịt mềm trơn thấm đẫm vị chua ngọt thơm lừng, rắc thêm chút tiêu và bột thì là, quệt đẫm tương đậu phộng rồi cho ngay vào miệng.
"Ngon lắm, xuýt... xuýt..." Tô Trăn Trăn ăn đến hít hà. Cay quá.
Lục Hòa Húc gắp một miếng thịt bò từ đĩa của nàng cho vào miệng, lập tức bị cay đến nhíu mày. Ăn xong một miếng cay, hắn lại ăn một miếng chua ngọt, rồi lại tiếp tục ăn một miếng cay.
"Múc cho ta chút canh cà chua của chàng đi." Tô Trăn Trăn bị cay đến lè lưỡi, đưa bát của mình cho Lục Hòa Húc.
Lục Hòa Húc dùng muôi múc cho nàng một bát nước dùng cà chua đậm đà. Tô Trăn Trăn rắc thêm chút thịt bò sấy khô xắt hạt lựu và rau mùi. Thịt bò gặp nước thì nở mềm, quyện với mùi thơm của rau thơm và nước cốt tươi, nháy mắt đã làm dịu đi cảm giác cay xé nơi đầu lưỡi.
"Ăn nấm đi, sáng nay ta vừa ra núi phía sau hái đấy." Lục Hòa Húc bận rộn ở Chính điện cùng bá quan thủ hiếu cho Thái hậu, nàng rảnh rỗi buồn chán nên chạy ra sau núi hái nấm. "Nấm tùng tháng Chín là ngon nhất trần đời." Tô Trăn Trăn thả nấm tùng vào nồi lẩu.
Nồi lẩu đang sôi sục ùng ục thì cửa tiểu điện bị đẩy ra. Ngụy Hằng ôm một chồng tấu chương bước vào, thấy bên trong sương khói mịt mù, nghi ngút bốc lên, ai không biết khéo lại tưởng lạc vào chốn bồng lai tiên cảnh nào.
Cơ mà chốn tiên cảnh này sao lại nức mùi lẩu thế kia? Ngụy Hằng trầm mặc trong chớp mắt, liền đóng chặt cửa điện sau lưng lại, nhốt kín mùi đồ ăn vào trong, rồi mới đặt chồng tấu chương lên thư án.
"Bệ hạ, đây là tấu chương ngày hôm nay."
Lục Hòa Húc gật đầu, thản nhiên vớt nấm tùng vừa chín tới.
"Cha nuôi, ăn cùng không?" Tô Trăn Trăn nhiệt tình mời mọc.
Ngụy Hằng đáp: "Nô tài không dám."
"Tới đây đi." Lục Hòa Húc lên tiếng.
Ngụy Hằng cúi đầu chắp tay, tiến lên vài bước ngồi xuống cạnh nồi lẩu. Tô Trăn Trăn lấy một bộ bát đũa sạch đưa cho ông.
"Cha nuôi có ăn cay được không?"
Ngụy Hằng gật đầu: "Được."
Thật nhìn không ra nha.
Ba người quây quần ăn lẩu một lúc, Tô Trăn Trăn no nê bèn đi dạo loanh quanh trong tiểu điện. Nàng liếc thấy đống tấu chương Ngụy Hằng đặt trên kỷ án, cuốn nằm trên cùng ngay chính giữa rành rành dòng chữ: Thỉnh sách lập phi tần quảng diên thánh tự sớ (Tấu chương xin nạp phi tần để nối dõi tông đường).
Kỳ tang Thái hậu vẫn chưa qua, theo quy củ, Hoàng đế trong vòng ba năm không được thú thê nạp thiếp, kẻ nào nặng lòng hiếu đạo thậm chí còn kiêng cữ cả chuyện phòng the.
Tô Trăn Trăn liếc nhìn Lục Hòa Húc vẫn đang hì hụp ăn lẩu đằng kia, vươn tay cầm cuốn tấu chương lên. Xem chừng vị đại thần này đã sốt ruột đến phát điên rồi, mới dám dâng loại sớ này ngay trong kỳ quốc tang.
Lục Hòa Húc từ năm mười bốn tuổi lên ngôi, đến nay đã tròn mười năm, ngay cả một cung nữ cũng chưa từng sủng hạnh. Trước kia Thái hậu còn định thay hắn lo liệu chuyện tuyển phi, bị hắn cầm trường kiếm đuổi chém loạn xạ ngay trong đại điện, dọa cho mặt mày thất sắc, từ đó về sau chẳng bao giờ dám hó hé thêm nửa lời. Vị đại thần này gan góc cũng lớn thật.
Bữa lẩu tối đã dùng xong. Tô Trăn Trăn ngồi trên nhuyễn tháp, thay thuốc mới cho vết thương trên cổ Lục Hòa Húc, rồi lại xem xét lưng hắn một phen, xác nhận bùa chú nơi đó thực sự đã biến mất sạch sẽ.
Lục Hòa Húc gối đầu lên đùi nàng. Ba ngày qua vì thức trắng thủ linh cho Thái hậu, hắn gần như không chợp mắt, quầng mắt hơi thâm xanh, thần sắc mang vẻ rã rời.
"Trên ngọn núi phía sau Hoàng lăng có một suối nước nóng." Tô Trăn Trăn nhớ lại lúc sáng lên núi tình cờ bắt gặp một con suối lộ thiên, "Chúng ta đi tắm suối nước nóng nhé?"
"Ừm." Lục Hòa Húc gật đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!