Chương 75: Đẹp chết đi được

Tại một tiểu điện bên trong hành cung Hoàng lăng.

Tô Trăn Trăn mở hòm thuốc mang theo bên người, lấy thuốc bột rắc lên vùng cổ đã được lau rửa sạch sẽ của Lục Hòa Húc.

Làn da nam nhân vốn trắng trẻo, mười đạo huyết ngân do móng tay cào ra càng thêm phần chói mắt.

Thuốc bột vừa rắc lên liền dấy lên từng đợt đau nhức dữ dội, dù là Lục Hòa Húc cũng không kìm được mà rên lên một tiếng nghẹn ngào.

[Ta chính là cố ý đấy.]

[Có đau mới nhớ lâu.]

Dù trong lòng nghĩ vậy, nhưng Tô Trăn Trăn vẫn khẽ nghiêng người, chu môi thổi nhẹ lên miệng vết thương của hắn.

"Đau không?"

"Đau."

[Đáng đời.]

"Sắp hết đau rồi, loại thuốc này công hiệu nhanh lắm."

Trong hòm thuốc của Tô Trăn Trăn cũng có những loại thuốc ôn hòa. Loại nàng chọn tuy lúc rắc lên thì xót nhất, nhưng lại có tác dụng phục hồi nhanh nhất.

Bôi thuốc xong, nàng lấy vải băng ra, từ từ quấn vài vòng quanh cổ hắn. Cuối cùng, càng nghĩ càng giận, nàng bèn thắt thật chặt một cái nơ bướm.

Lục Hòa Húc: ......

"Hơi chặt rồi, Trăn Trăn."

Tô Trăn Trăn cúi đầu, lầm lì nới lỏng ra đôi chút.

Tiểu điện chìm vào tĩnh lặng, bàn tay Lục Hòa Húc khẽ v**t v* gò má nàng: "Nàng có chạm vào tàn nhang không?"

Tô Trăn Trăn lắc đầu: "Không có."

Nàng cúi gằm mặt ngồi đó, nửa thân trên hơi rướn tới, lấy trán húc húc vào vai hắn. Húc vài cái thì hết giận, liền vươn tay ôm chầm lấy hắn, giam chặt mình trong lồng ngực đối phương.

Đây là một chiếc nhuyễn tháp kê sát cửa sổ. Ánh nắng thu hắt vào, dịu dàng bao phủ lấy hai người.

Có lẽ do tiết trời không nóng, bùa chú trên cổ hắn không hiện lên. Thế nên, những mảng da thịt bầm tím không bị vải băng che khuất trông càng thêm đáng sợ.

Vết bầm lan rộng lên xuống, ở giữa sậm màu nhất, hai bên nhạt dần.

Tô Trăn Trăn ngước lên, v**t v* cổ hắn.

"Chàng cố tình đưa ta tới đây là để nhặt xác cho chàng sao?"

Lục Hòa Húc ôm chặt người trong ngực, tì cằm l*n đ*nh đầu nàng. Khi hắn lên tiếng, nàng còn cảm nhận được lồng ngực hắn khẽ rung rinh.

"Không phải, ta chỉ nghĩ... đợi ta chết rồi, nàng thấy bộ dạng điên dại của Thái hậu, sẽ nghĩ rằng sau này ta cũng biến thành bộ dạng ấy, nàng sẽ không còn nhớ thương ta, không còn tơ tưởng đến ta nữa."

"Nếu ta bị bóp cổ chết, khuôn mặt này chắc chắn cũng sẽ khó coi lắm."

"Đến lúc đó, nàng chỉ cần nhìn một cái là sẽ không thích ta nữa."

Tô Trăn Trăn vùi mặt vào ngực Lục Hòa Húc: "Cho dù chàng biến thành dạng gì, ta cũng thích chàng." Nàng siết chặt vòng tay ngang eo hắn: "Lục Hòa Húc, chúng ta thỏa thuận nhé, không ai được chết trước ai."

Từ đỉnh đầu vang lên chất giọng ôn nhu của nam nhân: "... Được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!