Tô Trăn Trăn cứ thế mà lâng lâng bay về. Hôm nay nàng đã nắm được tay "crush" rồi. Mai chắc là cưới được luôn ấy nhỉ.
Trở về Trữ Tú Cung, Tô Trăn Trăn liếc nhìn gian phòng sáng đèn của Tống Lê Trân, khẽ thở dài.
Haizz. Đối với Tống Lê Trân, nếu Tô Trăn Trăn không giúp nàng ta giả chết thì Thẩm Ngôn Từ cũng sẽ sắp xếp người khác làm việc đó. Tô Trăn Trăn không cho rằng mình là người xuyên sách, biết trước chút cốt truyện thì có thể sống sót dễ dàng trong cái chốn quyền mưu gió tanh mưa máu toàn những ông lớn này. Nàng chỉ đổi môi trường và thân xác thôi, chứ có đổi não đâu. Việc để lộ bản thân biết trước cốt truyện đối với nàng chỉ càng thêm nguy hiểm.
Còn về chuyện tại sao nàng không hạ độc chết quách lão thái giám kia đi? Đây là xã hội phong kiến có pháp luật, đâu phải xã hội vô pháp vô thiên. Chết một người thì bên trên chắc chắn sẽ cử người xuống điều tra. Đề hình quan thời xưa đâu phải dạng vừa, những kẻ mưu quyền đoạt vị tâm ngoan thủ lạt này cũng đâu phải hạng xoàng. Quan trọng nhất là nàng không xuống tay được. Nàng có thể nguyền rủa lão thái giám ngày mai ngã xuống hố nước chết đuối, thậm chí khi nghe tin lão chết sẽ nhảy múa ăn mừng, nhưng bảo nàng tự tay giết người thì nàng chịu.
Tô Trăn Trăn ngồi xổm trước cửa Trữ Tú Cung, tiện tay nhổ một ngọn cỏ, bắt đầu bứt từng chiếc lá.
Sống. Không sống. Sống. Không sống. Sống. Không sống.
Tô Trăn Trăn bẻ đôi cọng cỏ.
Sống.
Trăn Trăn muốn gì. Trăn Trăn được nấy.
Sau khóa học tự an ủi tâm lý miễn phí tốn mất một cọng cỏ, Tô Trăn Trăn quyết định đi ngủ. Biết đâu ngày kia nàng mới chết, giờ mà thức khuya đột tử sớm thì lại thiệt mất hai ngày sống. Chân trước vừa bước vào cửa hạ phòng, ngay sau đó, một đám người xuất hiện trong Trữ Tú Cung. Người dẫn đầu mặc một bộ viên lĩnh bào màu đỏ thắm, trang phục thái giám cao cấp, nhìn qua là biết không phải thái giám bình thường. Hắn cầm thánh chỉ, vẻ mặt nghiêm túc xuất hiện.
Ngay sau đó, toàn bộ người trong Trữ Tú Cung đều bị gọi ra tiếp chỉ.
"Ai là Tống Lê Trân Tống tiểu chủ?"
Tống Lê Trân mặt mày cứng đờ ngẩng đầu lên, Tô Trăn Trăn nhìn thấy sự tuyệt vọng trong mắt nàng ấy.
Nếu nàng nhớ không nhầm thì trong nguyên tác có đoạn Thái hậu hạ ý chỉ phong Tống Lê Trân làm Quý nhân, chắc là đoạn này rồi. Được phong thưởng vượt cấp như vậy, đủ thấy Thái hậu coi trọng Tống Lê Trân đến mức nào.
Tống Lê Trân tiến lên, quỳ xuống hành lễ.
Ngụy Hằng mở thánh chỉ bắt đầu tuyên đọc.
"Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Nay nghe con gái của Công bộ Tả thị lang Tống Cảnh là Tống Lê Trân, hiền thục đoan trang, thông hiểu thi thư lễ nghĩa, có phong thái hiền đức khuê các; Chinh Tây tướng quân Chu Trường Phong, dũng mãnh thiện chiến, trung cần báo quốc, trấn thủ biên cương lập nhiều kỳ công, mang phong thái anh hùng của bậc tướng soái.
Trẫm thấy hai người tài đức xứng đôi, nhân duyên trời định, nay đặc biệt ban hôn cho Tống Lê Trân và Chu Trường Phong, chọn ngày lành tháng tốt cử hành hôn lễ. Bố cáo thiên hạ, để mọi người cùng biết. Khâm thử."
Cái gì? Thánh chỉ ban hôn?
Tô Trăn Trăn quỳ ở cuối hàng, vẻ mặt ngẩn tò te.
Không đúng, cốt truyện sai rồi. Chuyện này rốt cuộc là sao?
Tô Trăn Trăn trở về hạ phòng, nằm trên giường nhắm mắt thẫn thờ. Tuy không rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng Tô Trăn Trăn biết mình sẽ không chết nữa. Chẳng lẽ nàng chính là kiểu nhân cách "bất tử" trong truyền thuyết?
Một tháng trước, Chu Trường Phong đột nhiên mất liên lạc thư từ với Tống Lê Trân. Hắn rất lo lắng, không biết xảy ra chuyện gì, bèn tự ý dâng tấu xin Hoàng đế ban hôn.
Theo cốt truyện, tấu chương này sẽ bị chìm nghỉm trong đống tấu chương, chẳng ai thèm để ý. Thực ra là vì Tống Lê Trân biết mình sắp phải vào cung nên chủ động cắt đứt liên lạc với Chu Trường Phong. Nàng ấy biết sau khi mình vào cung, mình và Chu Trường Phong sẽ không còn cơ hội nào nữa.
Tuy nàng ấy cha không thương, mẹ mất sớm, nhưng Chu Trường Phong thì khác. Nàng ấy biết hắn giờ đã là đại tướng quân, tiền đồ rộng mở, lại có gia đình êm ấm hòa thuận. Nàng và hắn, chung quy là hữu duyên vô phận.
Đợi Chu Trường Phong trở về, thấy người trong mộng của mình đã trở thành phi tần của bạo quân, hỏi ai mà không hận?
Đương nhiên sẽ không thể tận trung được nữa. Nhưng hoàng quyền tối thượng, Chu Trường Phong lực bất tòng tâm. Đúng lúc này, Thẩm Ngôn Từ như vị thần giáng thế xuất hiện. Vốn dĩ kịch bản được sắp đặt như vậy. Nhưng hiện tại đã xảy ra sai sót.
Thẩm Ngôn Từ nhìn mật báo do thủ hạ gửi đến, trên gương mặt vốn ôn nhu như ngọc ẩn hiện nét hung tàn. Y hít sâu một hơi: "Chuyện này là thế nào?"
Ám cọc quỳ dưới đất đương nhiên không biết chuyện gì xảy ra.
"Vị Bệ hạ kia vốn chẳng màng chính sự, lần này đột nhiên can thiệp, chẳng lẽ đã phát hiện ra điều gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!