Chương 50: Danh xưng bạo quân

​Mưa thu rả rích không ngừng. Giữa chốn rừng núi u ám, Tô Trăn Trăn nghe thấy tiếng th* d*c nặng nhọc vang lên từ phía sau.

​Nàng ngoảnh đầu lại, gã nông phu máu me bê bết đang lăm lăm chiếc liềm đứng ngay phía sau nàng.

​Lưỡi liềm nhuốm đầy máu tươi, từng giọt rỏ xuống tong tỏng.

​Dòng máu ấy chầm chậm hội tụ lại dưới chân nàng, thấm ướt cả giày tất.

​Tô Trăn Trăn quay đầu bỏ chạy thục mạng.

​Chưa chạy được bao xa, nàng đã đâm sầm vào một người.

​Tô Trăn Trăn ngẩng đầu lên, nhìn thấy thiếu niên đang đứng trước mặt mình.

​Hắn vận long bào màu vàng sáng, đôi đồng tử đen nhánh nhìn chằm chằm vào nàng, gương mặt không chút biểu cảm.

​Tô Trăn Trăn giật thót mình bừng tỉnh.

​Nàng vô tình đánh đổ chiếc chậu đặt trên người.

​Đêm qua trước khi ngủ trời lại đổ mưa, Tô Trăn Trăn bèn lấy chậu úp lên người để hứng nước dột rồi ngủ tiếp.

​Nước đọng trong chậu giờ đổ tràn ra, thấm ướt cả một mảng đệm quanh chân nàng.

​Thảo nào lại gặp ác mộng như vậy.

​Từ ngày bỏ trốn khỏi dịch quán Cô Tô, Tô Trăn Trăn gần như chẳng có lấy một giấc ngủ trọn vẹn, huống hồ là nằm mơ.

​Khó khăn lắm mới được chợp mắt một giấc đàng hoàng, vậy mà lại toàn ác mộng liên miên.

​Trời vẫn chưa sáng. Xuyên qua khe cửa sổ, Tô Trăn Trăn chỉ thấy một màu xanh đen tĩnh mịch.

​Tô Sơn ngồi ngay ngắn trên ngực nàng, nghiêng đầu nhìn nàng chăm chú.

​Nó đang độ tuổi lớn nhanh như thổi, cơ thể ngày một nặng nề, lại ngồi chình ình ngay giữa ngực khiến Tô Trăn Trăn suýt thì nghẹt thở.

​Tô Trăn Trăn vươn tay bế nó xuống, đặt nằm cạnh gối.

​Tô Sơn ngoan ngoãn nằm rạp xuống, lim dim mắt.

​Những đầu ngón tay Tô Trăn Trăn khẽ run rẩy v**t v* đầu nó, rồi nhẹ nhàng gãi gãi.

​Tô Sơn cọ cọ đầu vào lòng bàn tay nàng.

​Lông lá mềm mại.

​Thật dễ chịu.

​Thật ấm áp.

​Tô Trăn Trăn ôm Tô Sơn vào lòng, ủ nó trong chăn ấm.

​Tô Sơn cũng không giãy giụa, cứ ngoan ngoãn nằm ngoan trong vòng tay nàng.

​Tô Trăn Trăn kéo chăn đắp kín, một người một mèo tiếp tục chìm vào giấc ngủ.

​Xem ra bát thuốc an thần hôm qua nấu vẫn chưa đủ liều lượng, nàng phải sắc thêm chút nữa mới được.

​Tô Trăn Trăn vừa nhắm mắt lại, phía cửa sổ bỗng vang lên tiếng động sột soạt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!