Tô Trăn Trăn vốn là một cô nàng ế bằng thực lực, chỉ giỏi mạnh mồm trên mạng chứ chưa từng yêu đương. Nhìn gương mặt mỹ nam khuynh quốc khuynh thành đang đắm mình trong quầng sáng dịu nhẹ trước mắt, đầu óc nàng bỗng chốc trống rỗng.
Ánh mắt Mục Đán nhìn nàng lại thêm vài phần kỳ quái. Hắn đột ngột buông tay ra. Tô Trăn Trăn lộ vẻ tiếc nuối. Tuy Mục Đán là tiểu thái giám, thiếu mất cái chức năng kia, nhưng hắn đẹp trai mà!
Tô Trăn Trăn trở về hạ phòng trong trạng thái mơ màng. Nàng đưa tay sờ sờ má, cảm giác như hai ngón tay của tiểu thái giám vẫn còn đang véo lấy miếng thịt trên mặt mình, lành lạnh, thơm thơm.
Hôm nay có nên không rửa mặt nữa không nhỉ? Ấy không được, thế thì b**n th** quá.
"Tỷ tỷ." Vương Ngân vẻ mặt hớn hở sáp lại gần nàng.
"Sao thế?" Tô Trăn Trăn vẫn đang lâng lâng trên mây.
"Danh sách đến Trữ Tú Cung đã có rồi, tỷ được chọn đấy."
Hả? Tô Trăn Trăn được phân đến hầu hạ vị mỹ nhân đệ nhị Kim Lăng trong lời đồn. Vị mỹ nhân này tên là Tống Lê Trân, tuy chỉ là con gái của một quan văn ngũ phẩm nhỏ bé, nhưng lại sinh ra với dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn, chim sa cá lặn.
"Tỷ tỷ, vị Tống tiểu chủ này..." Vương Ngân đột nhiên lộ vẻ khó xử, ghé sát tai nàng thì thầm: "Tỷ có nghe qua câu chuyện của nàng ấy chưa?"
"Chuyện gì?"
"Chuyện nàng ấy với vị tiểu tướng quân nhà họ Chu ấy."
À, biết rồi.
Nếu Tô Trăn Trăn nhớ không nhầm thì vị mỹ nhân này bị người ta bày mưu hãm hại đưa vào cung.
Vốn dĩ trong danh sách tiến cung không có tên nàng ấy. Nàng ấy là người trong mộng của Chu Trường Phong
- cánh tay đắc lực của nam chính Thẩm Ngôn Từ. Để thu phục cánh tay đắc lực này, đặt nền móng cho cuộc bức cung sau này, Thẩm Ngôn Từ đã cố ý đưa mỹ nhân này vào cung. Đợi đến khi Chu Trường Phong cầu xin đến trước mặt vị "hiền thần" là y, y mới ra tay bày kế đưa Tống Lê Trân ra khỏi cung.
Như vậy, Thẩm Ngôn Từ mới có thể thuần phục được con ngựa chứng này, khiến Chu Trường Phong cam tâm tình nguyện bán mạng cho y.
Tô Trăn Trăn đoán, vì lần trước nàng chưa chết, nên thủ hạ của Thẩm Ngôn Từ định tận dụng nàng, ví dụ như giúp Tống Lê Trân trốn thoát khỏi hoàng cung.
Tô Trăn Trăn chuyển chỗ ở. Trước khi đi, nàng còn đặc biệt đến Tiểu Nam Cung đợi cả đêm, nhưng không gặp được Mục Đán. Mỹ thiếu niên đêm không về ngủ rốt cuộc đi đâu rồi không biết.
Vương Ngân không bị phân đến Trữ Tú Cung, nàng ấy bảo đã dùng bạc lo lót để được đến một chỗ tốt hơn. Khi nói câu này, mắt Vương Ngân sáng lấp lánh. Tô Trăn Trăn thầm nghĩ, đó chắc hẳn là một nơi cực tốt.
Các mỹ nhân mới vào cung chưa được bao lâu, chưa được sắc phong nên tạm thời gọi là tú nữ. Họ sống ở Trữ Tú Cung. Tô Trăn Trăn mang theo hành lý ít ỏi của mình đến Trữ Tú Cung. Tống Lê Trân tiến cung một mình, không mang theo tỳ nữ thân cận, so với những quý nữ khác thì có phần nghèo túng và chật vật hơn hẳn.
Tống Lê Trân thực ra sống ở Tống gia chẳng mấy vui vẻ. Tuy nàng ấy là đích nữ Tống gia, nhưng mẫu thân mất sớm, phụ thân lại lấy mẹ kế, sinh thêm một trai một gái, trong nhà càng không có chỗ cho nàng ấy dung thân.
Một năm trước, phụ thân nàng ấy vì con đường làm quan của mình, đã giấu Tống Lê Trân đến Chu gia từ hôn, chia rẽ đôi uyên ương thanh mai trúc mã này.
Chu Trường Phong vì muốn cưới được Tống Lê Trân, tình nguyện ra biên ải đánh giặc, muốn lập công danh sự nghiệp, trực tiếp vượt qua "lệnh cha mẹ, lời mai mối" để cầu cưới Tống Lê Trân. Hai người ước định, đợi Chu Trường Phong lập chiến công trở về sẽ thành thân. Nào ngờ Chu Trường Phong vừa đi, Tống Lê Trân đã bị phụ thân ép buộc đưa vào cung.
Trong phòng, Tống Lê Trân mặc một bộ y phục màu trắng đơn giản, trên người cũng không đeo trang sức gì, thần sắc yên tĩnh ngồi đó, trái ngược hoàn toàn với cảnh tượng náo nhiệt bên ngoài. Tô Trăn Trăn xách tay nải nhỏ bước vào, liếc nhìn cách bài trí trong phòng. Bàn ghế đơn giản, tổng cộng có hai gian, một gian phòng ngủ bên trong, một gian phòng khách nhỏ bên ngoài, và một mỹ nhân đẹp như tranh vẽ.
Quả nhiên là đệ nhị mỹ nhân Kim Lăng trong truyền thuyết, mày ngài mắt hạnh, mặt trái xoan dáng người liễu yếu đào tơ, nghe nói còn là một tài nữ cầm kỳ thi họa đều tinh thông. Nếu để vị bạo quân kia nhìn thấy, e là cũng chẳng nỡ chắp tay dâng cho người khác đâu nhỉ? Tuy là kẻ điên, nhưng dù sao cũng là đàn ông, à không, là thiếu niên. Nghe nói vị bạo quân kia năm nay mới mười bảy tuổi, đặt ở hiện đại thì mới là học sinh cấp ba thôi.
Gian trong là nơi Tống Lê Trân ở. Tô Trăn Trăn thân là cung nữ thân cận, ngoài lúc trực đêm phải ở trong phòng ra, bình thường sẽ ở hạ phòng của Trữ Tú Cung. Tuy đều là hạ phòng nhưng điều kiện tốt hơn chỗ cũ nhiều, từ giường chung lớn chuyển sang phòng hai người. Lúc Tô Trăn Trăn vào, đã có một cung nữ khác ở trong đó.
Chào đồng nghiệp nhé.
Hai người trò chuyện một lúc, thu dọn hành lý xong xuôi thì ai nấy đi tìm chủ nhân của mình.
"Cô nương." Tô Trăn Trăn tiến lên khẽ gọi.
Tống Lê Trân hoàn hồn, gật đầu với nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!