Thời tiết ngày một lạnh hơn. Mặc dù cuộc nổi loạn ở thành Cô Tô đã được trấn áp kịp thời, nhưng số người bỏ mạng vẫn không hề nhỏ.
Tô Trăn Trăn len lỏi giữa chốn rừng sâu núi thẳm, chẳng nhớ nổi mình đã lang bạt ở đây bao nhiêu ngày rồi. Khung cảnh này mà có thêm cái máy quay, chắc hẳn nàng sẽ trở thành nhân vật chính của một bộ phim sinh tồn chốn hoang dã, không chừng lại nổi tiếng cũng nên.
Đang lui cui đào khoai mài, chợt nghe tiếng sột soạt truyền đến từ phía sau, Tô Trăn Trăn cảnh giác quay phắt lại, liền thấy gã nông phu tay lăm lăm chiếc liềm lớn lù lù xuất hiện.
Nàng siết chặt chiếc liềm nhỏ trong tay.
Khuôn mặt gã này... trông có vẻ quen quen.
"Là muội sao, sư muội." Gã nông phu trân trối nhìn nàng, chậm rãi cất tiếng.
Hóa ra là gã nông phu nàng từng đụng độ ở ngọn núi phía sau dịch quán Cô Tô.
Tô Trăn Trăn đã cố tình cải nam trang, bôi tro trát trấu lên mặt, vậy mà vẫn bị gã nhận ra ngay tắp lự.
Xem ra quyết định lẩn trốn ở nơi thâm sơn cùng cốc này của nàng là hoàn toàn sáng suốt.
Trên người, trên lưỡi liềm của gã nhuốm đầy máu tươi. Xung quanh vắng tanh vắng ngắt, chỉ còn lại một mình gã.
"Mẹ kiếp, đám Cẩm Y Vệ kia giết người cứ như ngoé vậy."
Gã nông phu hiển nhiên không thể ngờ cuộc khởi nghĩa lần này lại diễn ra thảm khốc đến thế.
Đứng trước ranh giới sinh tử, niềm tin trong gã sụp đổ hoàn toàn. Gã bắt đầu hoài nghi liệu Trường Xuân Tôn Giả mà gã hằng sùng bái có thực sự sở hữu pháp lực thông thiên như lời đồn.
"Chết hết rồi, mẹ kiếp, chết sạch cả rồi..."
Gã điên cuồng vung vẩy chiếc liềm chém loạn xạ. Tô Trăn Trăn ôm chặt Tô Sơn, lùi lại vài bước.
"Sư muội, hết đường sống rồi, chúng ta hết đường sống thật rồi. Giờ bên ngoài đâu đâu cũng là Cẩm Y Vệ, hễ thấy ai có dấu ấn hoa trường xuân là chúng giết không tha..." Giọng gã bỗng nghẹn lại, ánh mắt dán chặt lên mặt Tô Trăn Trăn. "Sư muội, dấu ấn hoa trường xuân của muội đâu?"
Tô Trăn Trăn nhìn gã chằm chằm, rồi cúi xuống nhìn tay gã: "Huynh bị thương rồi, ta là đại phu, để ta trị thương cho huynh."
Gã nông phu cúi xuống nhìn cánh tay đang rỏ máu ròng ròng của mình.
"Trị thương... phải rồi, phải trị thương, nếu không sẽ chết mất... sẽ chết mất..." Gã lẩm bẩm như người mất trí.
Tô Trăn Trăn đặt Tô Sơn xuống, bước tới, rắc bột thuốc lên vết thương cho gã.
"Cái gì đây?"
"Thuốc cầm máu."
Bột thuốc vừa phủ lên vết thương, ánh mắt gã lại đảo quanh khuôn mặt Tô Trăn Trăn.
Xử lý xong vết thương, nàng bước sang một bên tiếp tục đào bới.
"Muội đang đào cái gì vậy?"
Gã nông phu trừng mắt nhìn nàng.
"Đào khoai mài để ăn, huynh đói không?"
Tô Trăn Trăn bới được một củ khoai mài, bẻ đôi, để lộ phần ruột trắng dính dớp, rồi đưa thẳng lên miệng cắn một miếng.
Gã nông phu đứng sau lưng nàng nuốt nước bọt cái ực.
Tô Trăn Trăn đứng dậy, đi ra chỗ khác tiếp tục đào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!