Chương 48: Hắn thực sự... sẽ giết nàng

Dạo này trời cứ mưa rả rích không dứt, khiến cả thành Cô Tô chìm trong ẩm ướt, dính dớp.

Dưới sự trấn áp mạnh tay của Cẩm Y Vệ, Cô Tô trở thành nơi tiêu diệt tàn dư Thanh Hư Thái Huyền Hội nhanh gọn nhất.

Chỉ vỏn vẹn ba ngày, Cô Tô đã lấy lại vẻ sầm uất, nhộn nhịp như xưa.

Hàn Thạc đeo Tú Xuân đao ngang hông, bước chân vào dịch quán Cô Tô.

Vị Bệ hạ kia hiện đang ngự tại một tiểu viện hẻo lánh nào đó trong dịch quán.

Trên cánh cửa gỗ sơn đen còn loang lổ vết máu, trước cổng xếp hai cái xác, Cẩm Y Vệ đang khiêng từng cái một ra ngoài.

Hàn Thạc đẩy cửa bước vào, thấy Ngụy Hằng đang đứng dưới hiên nhà chính.

Tiểu viện khá nhỏ, dưới hiên treo lủng lẳng mười mấy chiếc túi thơm bị mưa thu làm ướt sũng.

Ngụy Hằng khẽ lắc đầu với Hàn Thạc.

Hàn Thạc khựng lại, quay người ra ngoài cổng đứng đợi.

Cửa phòng chính đóng chặt, máu từ bên trong rỉ ra ngoài.

Dưới hiên nhà lát ván gỗ.

Mấy ngày nay ván gỗ cứ dính máu liên tục, lại thêm không khí lạnh lẽo, ẩm thấp, lau thế nào cũng không sạch.

Màu sắc của ván gỗ chuyển từ nhạt sang đậm, thấm sâu vào từng thớ gỗ.

Mỗi lần đi ngang qua, Ngụy Hằng dường như đều ngửi thấy mùi máu tanh hôi thối bốc lên từ đó.

Cửa phòng chính bị ai đó đẩy ra.

Lục Hòa Húc ngước mắt lên, đón lấy màn mưa bụi lất phất tạt vào mặt.

Hắn đưa tay quệt vệt máu trên má, nói với Ngụy Hằng: "Xử lý đi."

Ngụy Hằng khom người bước vào, thấy một cái xác mặc y phục thái giám.

Ông lấy danh sách ra, gạch bỏ cái tên trên đó.

A Tuệ.

"Bệ hạ, đây là lời khai mới nhất từ Chiếu Ngục gửi đến."

Hàn Thạc tiến lên, dâng tờ khai trong tay cho Lục Hòa Húc.

Thiếu niên giơ tay nhận lấy.

Ánh mắt hắn lướt qua tờ khai, rồi khựng lại.

Đó là một bức chân dung họa lại dung mạo nữ nhân.

Nét vẽ thanh tú, hiền thục, đẹp tựa hoa cỏ mùa xuân.

"Đây là chân dung phác họa theo lời kể của đám tín đồ, nữ nhân trong tranh chính là kẻ đã xuất hiện trước đàn tế trong hang động ở núi sau dịch quán Cô Tô mấy ngày trước, hiện vẫn chưa bắt được." Ngập ngừng một chút, sợ bị Bệ hạ trách cứ làm việc tắc trách, Hàn Thạc nói tiếp: "Đa số tín đồ đã bị bắt, một số ít có lẽ đã theo Thẩm Ngôn Từ tẩu thoát."

Ngụy Hằng đứng cách đó không xa vô tình liếc thấy bức chân dung, sắc mặt bỗng chốc tái nhợt, vội vàng đưa tay kéo vạt áo Hàn Thạc.

Hàn Thạc không hiểu chuyện gì, vẫn đứng trơ ra đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!