Tô Trăn Trăn chạy một mạch về tiểu viện.
Vì chạy quá gấp, lồng ngực nàng đau nhói lên từng hồi phản nghị.
Nàng chống hai tay lên đầu gối, đứng th* d*c giữa sân.
Đợi đến khi lấy lại được nhịp thở, nàng định vào nhà thu dọn đồ đạc ngay.
Nào ngờ, bụng dưới đột nhiên truyền đến một cơn đau quặn thắt.
Bà dì thế mà lại "đến thăm" đúng ngày hôm nay.
Chắc là do ban nãy chạy vội quá.
Tô Trăn Trăn cảm giác như có một bàn tay đang lôi tuột t* c*ng của mình xuống, cơn đau xé ruột xé gan như muốn chẻ đôi người nàng ra.
Tô Trăn Trăn đau đến mức không thể đứng thẳng lưng.
Nàng r*n r*, khom người, lê từng bước khó nhọc vào trong nhà.
Không lẽ là vỡ nang hoàng thể rồi chứ?
Tô Trăn Trăn đi một lát, lại nghỉ một lát, khi lết được vào đến trong phòng thì cả người đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Nàng vịn hai tay vào mép ghế, quỳ rạp xuống sàn, nghiến răng chịu đựng cơn đau.
Khoảng chừng nửa nén hương sau, Tô Trăn Trăn mới cảm thấy khá hơn một chút.
Có vẻ như chỉ là đau bụng kinh do vận động mạnh mà thôi.
Nhưng đau chết đi được.
Tô Trăn Trăn rất hiếm khi bị đau bụng kinh, đến kỳ vẫn tập thể dục bình thường, cái này tùy thuộc vào cơ địa mỗi người. Nàng có một người bạn bị đau bụng kinh vô cùng nghiêm trọng, không những đau đến mức không lết nổi ra khỏi giường, mà có lần kinh nguyệt còn trào ngược lên tận mũi.
Tô Trăn Trăn chầm chậm đứng dậy, đầu gối đã tê cứng.
Nàng lết lên giường nằm nghỉ.
Thời tiết cứ thay đổi chóng mặt, hôm nay còn nắng ráo hai mươi mấy độ, ngày mai đã tụt không phanh xuống mười mấy độ.
Tô Trăn Trăn nom vô cùng mệt mỏi, nằm bẹp dí trên giường.
Có tiếng đẩy cửa viện, kéo theo một luồng gió thu ùa vào.
Nghe thấy tiếng động bên ngoài, Tô Trăn Trăn cẩn thận vén một góc chăn lên nhìn.
Cửa sổ trong phòng chưa đóng, nàng nhìn thấy thiếu niên xách chiếc đèn lưu ly, mặc y phục thái giám bước vào. Sương sớm bao phủ quanh người hắn, ánh đèn lưu ly mờ ảo tỏa ra vầng hào quang bồng bềnh, khiến hắn tựa như tiên nhân hạ phàm.
Làn da trắng như tuyết, đôi môi đỏ mọng, y hệt như Bạch Tuyết vậy.
Đẹp thật đấy.
Tô Trăn Trăn tự phỉ nhổ bản thân một cái, rồi vội vàng cuộn tròn người lại.
Cửa phòng bị đẩy ra.
Tô Trăn Trăn ôm chặt lấy mình, quấn kín chăn quay mặt vào tường. Bụng dưới lại quặn lên một cái, đau đến mức nàng suýt nữa thì ngất đi.
Tấm rèm giường buông thõng một nửa bị ai đó vén lên, móc bạc và ngọc bội rẻ tiền treo trên rèm va vào nhau phát ra những tiếng leng keng thanh thúy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!