Chương 45: Đắng phát khóc mất thôi

Trên đàn tế, nam nhân đeo chiếc mặt nạ hoa trường xuân cầu kỳ giơ tay lên.

Đám tín đồ đang cuồng nhiệt bên dưới lập tức im phăng phắc. Tô Trăn Trăn vô thức he hé mắt nhìn, thấy vị Trường Xuân Tôn Giả kia vén vạt áo dài chấm đất, rồi khoanh chân ngồi xuống.

Nhìn điệu bộ này, không lẽ định mở lớp tẩy não sao?

"Đêm qua, bổn tọa có một giấc mộng."

Giọng nói của nam nhân vang vọng trên đàn tế tĩnh mịch.

Đám tín đồ quỳ rạp dưới đất, hai tay chắp lại, thành kính lắng nghe.

Tô Trăn Trăn cũng học theo họ, căng thẳng chắp hai tay lại.

"Mộng thấy xác người chết đói la liệt, xương trắng phơi đầy đồng."

Xung quanh vang lên những tiếng sụt sịt khe khẽ.

Tô Trăn Trăn lén nhìn sang bên cạnh, vị đại ca kia đã khóc ướt đẫm cả mặt.

"Bổn tọa mộng thấy tên bạo quân kia chễm chệ trên ngai vàng, mà chiếc ngai vàng ấy lại được xây nên từ xương cốt của ngàn vạn bá tánh chúng ta. Bổn tọa cầu xin bề trên, xót thương cho chúng ta. Mệnh trời đã soi đường chỉ lối, bổn tọa nhìn thấy đầu tên bạo quân kia bị chặt đứt, nhìn thấy hắn hóa thành đống xương trắng dã, bị chó hoang gặm nhấm."

"Bổn tọa nhìn thấy sau khi tên bạo quân kia chết đi, các ngươi và người nhà các ngươi, sẽ không còn phải chịu cảnh đói rét, nghèo khổ, bệnh tật nữa."

"Bổn tọa, vâng mệnh trời, sẽ dẫn dắt các ngươi, diệt bạo quân, thoát bể khổ, vượt ách nạn..."

Xung quanh nam nhân là vô số cánh hoa trường xuân, ánh sáng xanh lục u ám nãy giờ không biết từ lúc nào đã chuyển thành ánh sáng trắng huyền ảo, chiếu rọi lên người y. Những dòng kinh văn phức tạp thêu trên áo bào nổi bật lên, khiến y trông thuần khiết và thiêng liêng hệt như một vị thần giáng trần.

Y dang hai tay, vạt áo rộng thùng thình không gió mà bay, cuốn theo vô vàn cánh hoa trường xuân bay múa.

Dưới ánh mắt sùng bái đến cuồng si của mọi người, Trường Xuân Tôn Giả từ từ bay lên không trung.

"Đi theo ta..."

"Đi theo ta..."

"Đi theo ta..."

Giọng nói của Trường Xuân Tôn Giả vang dội trong hang động, Tô Trăn Trăn nhìn những người xung quanh mắt đỏ hoe, thi nhau giang tay đón lấy cơn mưa hoa trường xuân rợp trời.

Người quỳ ở vị trí đầu tiên, chắc hẳn là thủ lĩnh nhỏ của đám người này.

Hắn ta đột nhiên đứng phắt dậy, hướng về phía mọi người hô lớn: "Theo Tôn giả, diệt bạo quân, vượt ách nạn!"

Sau câu khẩu hiệu của hắn ta, đám tín đồ phía sau cũng đồng thanh hưởng ứng.

Tô Trăn Trăn cũng vội vàng giơ tay hùa theo: "Theo Tôn giả, diệt bạo quân, vượt ách nạn!"

Tô Trăn Trăn vạn lần không ngờ tới, Thẩm Ngôn Từ lại muốn xúi giục đám tín đồ này đi ám sát bạo quân.

Đây toàn là dân thường, đến cả vũ khí ra hồn cũng chẳng có, cho dù có thì cũng chưa từng được huấn luyện bài bản.

Đối mặt với Cẩm Y Vệ và đội kỵ binh sắt của Chu Trường Phong, chẳng khác nào lấy trứng chọi đá, chỉ có con đường chết.

Khoan đã, người kia là ai?

Lúc đại đội đến dịch quán Cô Tô, Tô Trăn Trăn chỉ nhìn lướt qua từ xa.

Lúc đó, người đàn ông trung niên này vẫn đang mặc quan phục.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!