"Một tay, bất tiện."
[Chẳng lẽ còn muốn ta cho mượn tay sao?]
Cả người Tô Trăn Trăn cứng đờ.
Nàng cảm thấy bây giờ đến cả cá muối cũng không cứng bằng mình.
Lục Hòa Húc nhìn chằm chằm vào d** tai đang dần ửng đỏ của nữ nhân, hắn hơi nghiêng đầu, kề gò má mình vào gáy nàng.
Hơi thở nóng hổi đứt quãng của thiếu niên kề sát da thịt gọi lại chút lý trí của Tô Trăn Trăn, nàng cố gắng lên tiếng: "Khăn tay, đừng để dính lên giường... Cách một lớp khăn tay được không..."
Thiếu niên áp sát vào gáy nàng, đôi môi ướt át lướt qua da thịt, khiến Tô Trăn Trăn đỏ bừng cả người.
Nàng không dám quay lại, mặc cho thiếu niên nắm lấy tay nàng mà hành động.
Tuy tiết trời đã se lạnh, nhưng thiếu niên dường như lại ưa dùng nước lạnh hơn.
Đương nhiên vì trong phòng cũng không có sẵn nước nóng, với thân phận của nàng thì không thể sai nhà bếp mang nước tới được, nên đành dùng tạm nước suối vậy.
Tô Trăn Trăn dùng nước suối trong viện rửa tay, xát xà phòng đến ba lần mà vẫn cảm thấy thứ cảm giác kia chưa tan biến.
Dù đã cách một lớp khăn.
Bình tĩnh lại nào Tô Trăn Trăn, ai chiếm tiện nghi của ai còn chưa biết được đâu.
Tô Trăn Trăn nhớ lại lúc Mục Đán dựa vào vai nàng, khuôn mặt ửng hồng kia.
Ừm, nàng không chịu thiệt.
Tô Trăn Trăn nghe tiếng nước chảy róc rách từ phòng bên cạnh, liền tự mình đi dùng bữa sáng trước.
Nàng ngồi bên bàn, gặm miếng bánh ngọt cứng ngắc, rồi đột nhiên dùng bánh che khuất khuôn mặt.
Tô Trăn Trăn cảm thấy mặt mình nóng ran.
Đến tận bây giờ nàng vẫn còn nhớ như in hơi thở phả vào bên tai lúc nãy của thiếu niên.
Càng nghĩ, cả người Tô Trăn Trăn càng đỏ lựng.
"Tỷ tỷ, tỷ có trong đó không?"
Tiếng gõ cửa ngoài viện cắt ngang dòng suy tư của Tô Trăn Trăn, nàng đưa tay vỗ vỗ lên má, đợi đến khi sắc đỏ vơi đi một chút mới ra mở cửa.
A Tuệ đứng ngoài cửa, nhìn thấy Tô Trăn Trăn ra mở cửa.
Nàng mặc một chiếc áo ngắn màu củ sen bình thường của mùa thu, khuôn mặt ửng hồng phơn phớt, đôi mắt trong veo cũng phủ một tầng sương mỏng, tựa như đóa hoa đào ấp ủ sương xuân.
A Tuệ ngẩn người, sau đó cười nói: "Tỷ tỷ, đệ mang bữa sáng cho tỷ đây."
Cánh cửa phòng chính phía sau "kẽo kẹt" mở ra.
Tô Trăn Trăn quay đầu nhìn lại, là Mục Đán bước ra.
Mỹ thiếu niên tựa đóa sen thanh khiết vươn khỏi mặt nước, sắc đỏ dưới mắt vẫn chưa tan hết, đẹp đến kinh người.
Vừa chạm mắt với Mục Đán, trong đầu Tô Trăn Trăn liền hiện lên toàn bộ sự việc vừa rồi.
Nàng vội vàng quay phắt lại, đưa lưng về phía Mục Đán mà giới thiệu: "Đây là A Tuệ, làm việc ở lều bếp."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!