[Là quả hồng phải không?]
[Sao lại giấu quả hồng ở đó chứ.]
[Mau lấy ra đi, đè nát thì làm sao.]
"Ưm..."
Thiếu niên khẽ rên lên một tiếng nghèn nghẹn, đầu gối co lên, tì vào eo Tô Trăn Trăn, nhưng cũng không dùng sức, ngược lại còn mang theo cảm giác như muốn cự tuyệt nhưng lại buông xuôi.
Cái hố bẫy này rất sâu.
Ánh trăng mờ nhạt từ trên cao rọi xuống.
Đêm nay trăng rất sáng, mang theo vẻ trắng muốt của sương bạc, đậu trên khuôn mặt Lục Hòa Húc.
Dưới ánh trăng vằng vặc, làn da tái nhợt của thiếu niên ửng lên màu đỏ ửng.
Sắc đỏ này đậm đà hơn bất cứ lúc nào, giống như nước cốt hoa đào bị nghiền nát rỉ ra từ dưới da, men theo huyết quản sinh ra những cánh hoa, thi nhau bung nở trên khuôn mặt này.
Tô Trăn Trăn: ...
[Không thể nào.]
[Chắc không phải đâu.]
[Không phải là thật chứ.]
[Chắc chắn là ta đang nằm mơ rồi.]
Tô Trăn Trăn bàng hoàng nhớ lại giấc mộng đêm nào trong hoàng cung Kim Lăng.
Thực ra nàng vẫn luôn đinh ninh đó chỉ là một giấc mơ.
Nàng uống say, nằm mơ là chuyện rất đỗi bình thường.
Chỉ là mơ thấy cảnh xuân sắc như vậy có chút khó nói, nên nàng vẫn luôn giấu kín.
Nhưng giờ khắc này, nàng bắt đầu cảm thấy, đó hoàn toàn không phải là một giấc mơ.
Vào một ngày hè, trên chiếc ghế bập bênh ấy, thiếu niên bị nàng đè dưới thân, đôi mắt đen nhánh của hắn nhìn nàng chằm chằm, làm ướt vạt áo nàng.
Tô Trăn Trăn chậm rãi buông tay ra.
"Hồng, chàng tự lấy đi." Nàng nhanh chóng đứng dậy lùi sang một bên.
Đầu óc nàng lúc này đang rối như tơ vò.
Một thái giám sao có thể... chưa tịnh thân?
Sao có thể là một thái giám giả?
Cánh tay Tô Trăn Trăn run rẩy buông thõng bên người, cảm giác chạm vào "quả hồng" vẫn còn đọng lại trong lòng bàn tay.
"Quả hồng" đó cảm giác cũng to phết.
A a a a, Tô Trăn Trăn, mày đang nghĩ cái gì vậy!
"Hồng rơi hết rồi, để ta nhặt."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!