Chương 39: Tưởng hắn sẽ mềm lòng sao?

Mùa thu chênh lệch nhiệt độ ngày đêm rất lớn. Ban ngày mặc một lớp áo mỏng là đủ, nhưng đến đêm lại phải khoác thêm áo dày, nhất là ở vùng núi non thế này.

Sương mù buổi sớm bao trùm khắp nơi, lan tỏa khắp Hoàng Miếu.

Tô Trăn Trăn xách đèn lồng sa đi trên hành lang vắng lặng không một bóng người.

Ánh sáng yếu ớt hắt lên hình chú chó con nghiêng đầu ngộ nghĩnh trên đèn lồng, ánh mắt nàng đưa quanh Hoàng Miếu, bắt gặp kho tế khí quen thuộc phía trước.

Một ngọn đèn leo lét treo trước cửa kho, Tô Trăn Trăn bước tới, qua khe cửa hẹp, nàng nhìn thấy thiếu niên bị nhốt bên trong.

Thiếu niên ngước nhìn nàng, trên mặt còn vương vết máu.

Bên cạnh thiếu niên là một nam nhân mặc phi ngư phục Cẩm Y Vệ, tay lăm lăm Tú Xuân đao, lưỡi đao sắc lẹm kề sát cổ thiếu niên.

"Bệ hạ có lệnh, hôm nay xử trảm toàn bộ."

"Không được!"

Tô Trăn Trăn giật mình mở bừng mắt, phát hiện mình thế mà lại quỳ ngủ gật.

Khả năng thích nghi của con người quả thực đáng kinh ngạc.

Không ngủ sẽ chết.

Và nàng không những ngủ được mà còn nằm mơ nữa chứ.

Đúng là ác mộng.

Cũng không biết Mục Đán bây giờ thế nào rồi.

Trong lều yên ắng lạ thường, Tô Trăn Trăn không biết vị Bệ hạ kia đã rời đi chưa.

Chắc là đi rồi, nếu không thấy nàng quỳ ngủ gật thế này, chắc mạng nhỏ của nàng đã chẳng còn.

Cơ thể Tô Trăn Trăn cứng đờ, cứng đến mức nàng có cảm giác như đang quay lại ngày đầu tiên đi tập yoga, cô giáo vốn hay chèo kéo bán khóa học nhìn nàng mà còn muốn trả lại tiền.

Tuy cuối cùng nàng cũng không lấy lại tiền, nhưng số tiền đó chẳng lãng phí chút nào, cô giáo đã dành hết tâm huyết kèm cặp riêng cho nàng.

Đáng tiếc, Tô Trăn Trăn không có năng khiếu yoga, giờ vào thân xác này lại càng không có.

Nàng khẽ cử động chân, vắt chéo hai chân lại cho thoải mái hơn.

Eo cũng nhức mỏi.

Nàng cố gắng hạ thấp eo xuống để giảm bớt cảm giác căng cứng.

Tô Trăn Trăn tì má lên mu bàn tay đang vắt chéo, tạo thành một tư thế khiến cô giáo yoga phải rơi lệ.

Nàng áp mặt vào tấm thảm nỉ trắng mềm mại, chớp mắt chậm rãi, rồi chợt cảm thấy mu bàn tay ươn ướt.

Là mồ hôi sao?

Tô Trăn Trăn hơi nghiêng đầu, má cọ xát vào mu bàn tay.

Không phải mồ hôi, là nước mắt.

Nàng nằm mơ mà lại khóc sao?

Rèm lều phía sau bị người ta vén lên, Tô Trăn Trăn quay đầu lại, vừa vặn thấy Ngụy Hằng ôm tấu chương đi vào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!