Khi đối mặt với nỗi sợ hãi tột độ, đầu óc con người ta sẽ trở nên trống rỗng.
Lúc này, Tô Trăn Trăn chính là đang ở trong trạng thái đó.
Nàng quỳ rạp dưới đất, đầu óc đình trệ một lúc lâu mới nhớ ra mục đích mình đến đây.
Tô Trăn Trăn há miệng, chưa kịp thốt ra lời nào thì rèm trướng sau lưng đã bị vén lên, một nam tử mặc phi ngư phục Cẩm Y Vệ, eo đeo Tú Xuân đao bước vào, giọng nói sang sảng vang vọng khắp lều: "Bệ hạ, danh sách liên quan đến vụ án tổng cộng ba mươi lăm người, đã chém đầu toàn bộ."
Thân thể Tô Trăn Trăn mềm nhũn, suýt chút nữa ngã quỵ, nàng tái mặt cố gắng giữ vững thân mình.
Đã... giết rồi sao?
"Còn nữa, vụ án trộm cắp tế khí, số người liên quan là mười lăm người, hiện đang bị giam giữ tại kho tế khí chờ phán quyết."
Vẫn còn sống.
Ba mươi lăm người vừa bị giết không phải thuộc vụ án tế khí?
Còn vụ án nào khác sao?
Ba mươi lăm.
Trong đầu Tô Trăn Trăn nhanh chóng lọc lại những tình tiết liên quan đến con số này trong nguyên tác.
Ba mươi lăm tên lính Tuần phòng doanh trà trộn vào Cẩm Y Vệ.
Bạo quân thế mà lại tìm ra hết đám người này sao?
Sau tấm bình phong không có tiếng động, Hàn Thạc đứng đó, ánh mắt hướng về phía Ngụy Hằng.
Ngụy Hằng xua tay với hắn.
Hàn Thạc cúi người lui ra.
Vừa thoát khỏi vụ án mạng ở Đại Lý Tự, nhận được mật thư của Ngụy Hằng, hắn liền tức tốc phi ngựa đến đây, vừa bắt tay vào việc đã chém bay ba mươi lăm cái đầu.
Hàn Thạc đứng ngoài lều, ngước nhìn bầu trời sắp hửng sáng.
Vũ nữ kia tự sát, nhưng lại vu oan giá họa cho hắn, Đại Lý Tự Khanh Tùng Giang Thân tuy không tra ra kẻ chủ mưu, nhưng Hàn Thạc nhận được mật thư của Ngụy Hằng liền đoán ngay vụ hãm hại này có liên quan đến Bệ hạ.
Thay thế Cẩm Y Vệ, cài cắm tâm phúc Tuần phòng doanh, chờ thời cơ nội ứng ngoại hợp, một màn kịch mưu phản được toan tính kỹ lưỡng như vậy, cộng thêm thời điểm tế lễ mùa thu nhân lực thiếu hụt, phòng bị lơi lỏng, tỷ lệ thành công là cực cao.
Đây là một cuộc mưu phản có tính toán trước.
Đối với Hàn Thạc, hắn chưa từng đặt kỳ vọng gì vào vị Bệ hạ này.
Nhưng Ngụy Hằng nói với hắn, chính vị Bệ hạ này đã cứu hắn từ tay Triệu Lăng Vân đưa đến Đại Lý Tự, hắn mới giữ được mạng.
Nếu là trước đây, Hàn Thạc sẽ không tin vị Bệ hạ này lại có trí tuệ như vậy, cũng không tin ngài ấy sẽ cứu hắn, chỉ nghĩ là trùng hợp.
Nhưng bây giờ, vị Bệ hạ này lại một tay điều tra ra tất cả những kẻ Tuần phòng doanh trà trộn vào Cẩm Y Vệ.
Chẳng lẽ đúng như lời đồn bên ngoài, Bệ hạ đang giả điên giả dại để che giấu tài năng?
Dù thế nào đi nữa, Hàn Thạc hiện tại đã chắc chắn, vị Bệ hạ này đã cứu mạng hắn.
Cẩm Y Vệ là lưỡi dao của Hoàng đế, bản tính của đao là khát máu, Hàn Thạc
- lưỡi dao sắc bén này sống đến giờ chẳng sợ gì, chỉ sợ không gặp được người khiến mình cam tâm tình nguyện thần phục.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!