Lương bổng của cung nữ chẳng đáng là bao, nên Tô Trăn Trăn cũng không để dành được nhiều tiền.
Nàng gom góp hết tất cả những đồ vật có giá trị của mình, cũng chẳng đủ nổi năm mươi lượng, thứ duy nhất đáng giá chính là tấm lệnh bài bằng vàng ròng Mục Đán để lại.
Không biết tấm lệnh bài đi đâu cũng được này có giúp nàng gặp Mục Đán một lần được không.
Tô Trăn Trăn nắm chặt tấm lệnh bài bước ra khỏi lều.
Mùa thu năm nay mưa nhiều, Tô Trăn Trăn che ô đi được một đoạn thì người đã ướt sũng.
Nàng che ô đi trong mưa một lát, suýt chút nữa thì bị gió thổi bay cả người lẫn ô.
Tô Trăn Trăn dứt khoát không che ô nữa, cứ thế đội mưa đi về phía trước.
"Làm phiền vị đại ca này, xin hỏi Mục Đán bị bắt vì tội trộm cắp tế khí đang bị giam ở đâu ạ?" Tô Trăn Trăn tìm được một thị vệ Cẩm Y Vệ, nhét bạc vào tay hắn.
Tên thị vệ cúi đầu nhìn nàng một cái, có lẽ cũng nhận ra nàng.
Hắn nhìn ngó xung quanh, thấy không có ai, bèn nhận lấy số bạc Tô Trăn Trăn đưa, hạ thấp giọng nói: "Đều bị giam trong kho của Hoàng Miếu, ngươi không vào được đâu."
"Cái này cũng không được sao?" Tô Trăn Trăn lấy tấm lệnh bài ra.
Tên thị vệ liếc nhìn: "Hoàng Miếu là trọng địa, dù có lệnh bài cũng không được vào."
Hoàng Miếu không giống những nơi khác, ngay cả Hoàng đế cũng không được tùy tiện ra vào, huống chi là một tấm lệnh bài cỏn con.
Tô Trăn Trăn nói cảm ơn rồi lủi thủi trở về lều, phát hiện trong lều bừa bộn như bãi chiến trường.
"Tô Sơn?"
"Meo..."
Mèo con chui ra từ gầm giường.
Tô Trăn Trăn ôm Tô Sơn, kiểm tra lại lều một lượt.
Hộp trang sức của nàng trống không, những thứ khác thì không mất gì, chỉ có mấy cái nồi niêu xoong chảo bị đập vỡ, còn cả chỗ bánh gạo nàng nuôi cũng rơi hết xuống đất, dính đầy bụi bẩn, không ăn được nữa.
May mà nàng đã sớm thu dọn những thứ đáng giá mang theo bên người rồi.
Hộp thuốc cũng bị người ta lục tung lên, có lẽ vì không biết là gì nên không lấy đi.
Thực ra trong đó cũng có vài loại thuốc đáng giá.
Trước đây Tô Trăn Trăn từng nghe nói có một số thái giám cung nữ thừa lúc người ta không có mặt sẽ lẻn vào lều lục lọi đồ đạc giá trị.
Khu lều trại dựng tạm bợ này không phân chia cấp bậc nghiêm ngặt như trong hoàng cung hay Thanh Lương Cung, nên chuyện này rất dễ xảy ra.
Tô Trăn Trăn ở đây đến giờ, đây là lần đầu tiên bị trộm.
Nàng nhìn đống bừa bộn trên mặt đất, lòng chùng xuống.Mưa thu không lớn, chỉ lất phất rơi, dính dớp trên người, tạo thành những giọt nước li ti, rồi từ từ thấm vào quần áo, đến khi ướt nửa người, Tô Trăn Trăn mới cảm thấy lạnh.
Tô Trăn Trăn đến lều bếp, nàng hay đến đây nên các thái giám ở đây đều biết mặt.
Tên thái giám lần trước lén đưa giấy cho nàng đã bị lôi ra chém đầu rồi, giờ đổi người mới, quan hệ với nàng cũng khá tốt.
"Tỷ tỷ đi theo ta."
Thái giám A Tuệ nhìn thấy nàng, vội vàng gọi nàng vào trong lều.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!