Ngụy Hằng ôm những tấu chương vừa sắp xếp xong bước vào trướng đế vương.
Đã là nửa đêm, thiếu niên vừa tắm xong, mặc áo dài rộng thùng thình ngồi sau ngự án, trước mặt đặt một giỏ bánh hồng.
Ngụy Hằng liếc nhìn một cái, không nói gì, chỉ cẩn thận đặt tấu chương trong lòng lên phía bên kia ngự án.
Tóc Lục Hòa Húc ướt sũng, làm ướt một nửa bộ thường phục trên người, hắn cũng chẳng để tâm, chỉ một tay chống cằm, ngước mắt nhìn Ngụy Hằng: "Nàng ấy giận lắm."
"Bảo ta không được đến đó nữa."
Ngụy Hằng khom người đứng một bên: "Bệ hạ đã đi đâu?"
"Sòng bạc."
Ngụy Hằng nín thở, sau đó nói: "Chỗ đó quả thực không tốt."
"Lý Cẩn Hoài nói đó là nơi khiến người ta vui vẻ, trẫm lại chẳng thấy vui vẻ chút nào."
Lục Hòa Húc cầm một chiếc bánh hồng bỏ vào miệng, thịt bánh mềm dẻo ngọt ngào mang theo hương vị trái cây đậm đà.
"Ngươi tìm một người, đóng giả làm ta đến đó vài lần, thua nhiều tiền vào."
Ngụy Hằng đã quen với những mệnh lệnh chẳng theo lẽ thường của vị Bệ hạ này.
"Vâng, Bệ hạ."
"Ăn bánh hồng không?" Thiếu niên cầm một chiếc bánh hồng đưa cho Ngụy Hằng.
Sắc mặt Ngụy Hằng khựng lại, cẩn thận tiến lên, đưa hai tay nhận lấy bánh hồng từ tay Lục Hòa Húc, rồi trước mặt vị Bệ hạ này, nhẹ nhàng cắn một miếng.
Vị ngọt đến phát ngấy.
"Ngon không?" Lục Hòa Húc nghiêng đầu nhìn ông.
"Ngon ạ, thưa Bệ hạ."
Thiếu niên thản nhiên nói: "Nói dối."
Ngụy Hằng run rẩy cả người, bưng bánh hồng quỳ xuống: "Xin Bệ hạ tha tội."
Lục Hòa Húc ăn xong một cái bánh hồng, chậm rãi ăn thêm cái nữa, vị ngọt của bánh hồng lan tỏa trong miệng: "Cút đi."Đêm đen như mực, thiếu niên mặc thường phục tối màu ngồi trong một gian phòng riêng biệt ở góc tầng hầm.
So với không khí náo nhiệt bên ngoài, nơi này yên tĩnh hơn hẳn.
Trong lư hương thanh trúc men xanh tỏa ra làn khói trắng nhạt, trước mặt Lục Hòa Húc đặt một chén nhỏ men xám xanh họa tiết đốt trúc, đối diện là một nam tử trung niên mặc áo dài cổ tròn, có lẽ là người quản lý nơi này.
"Đại nhân, không thể cho ngài vay thêm được nữa."
Lục Hòa Húc ngồi trên ghế dựa, khép hờ mắt, ánh mắt dừng lại trên mặt bàn trước mặt, nơi đặt giấy nợ của hắn.
Lãi mười phần.
Lại thêm kiểu vay chín trả mười ba.
Đúng là vắt kiệt người ta đến cùng cực.
"Ngày mai ngài phải trả số này, nếu không mấy ngày nữa sẽ gấp đôi đấy." Người nọ giơ mấy ngón tay lên, nhắc đến chuyện trả tiền, nụ cười hiền hậu trên mặt lật nhanh như lật sách.
Vẻ mặt Lục Hòa Húc vẫn lạnh nhạt, ánh mắt lướt qua mặt người trước mặt: "Không có tiền thì sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!