Mùi máu tanh trong lều vừa mới tan đi vài ngày, những tấu chương bị nước máu làm ướt nhòe, chữ nghĩa nhòe nhoẹt không đọc nổi, Ngụy Hằng đành phải sai người báo lại với các đại thần gửi bản khác đến.
Ngụy Hằng vừa sắp xếp xong tấu chương hôm nay thì rèm lều bị người ta vén thẳng lên.
Với địa vị hiện tại của Ngụy Hằng, ngoại trừ kẻ đang ngồi tù chưa ra kia, thì chỉ còn lại một người dám hành xử vô lễ như vậy.
"Bệ hạ." Ngụy Hằng đứng dậy hành lễ.
Gần đây trời cứ âm u mưa phùn, vị Bệ hạ ghét ánh mặt trời này hiếm khi xuất hiện vào ban ngày như thế.
Lục Hòa Húc ngồi xuống bàn phía sau Ngụy Hằng, tùy tiện lật một cuốn tấu chương xem qua, rồi cầm bút của Ngụy Hằng chấm chu sa bắt đầu phê duyệt.
Phê xong một cuốn, hắn chống cằm, lười biếng nói: "Nàng bị ốm rồi."
Ngụy Hằng khựng lại, rồi nhanh chóng nhận ra "nàng" trong lời nói của hắn là ai.
"Người ốm nên ăn đồ thanh đạm, để nô tài chuẩn bị cho Bệ hạ?"
"Ừm."
Một lát sau, Ngụy Hằng xách một hộp thức ăn quay lại.
Ông đi đến bên cạnh Lục Hòa Húc, mở nắp hộp: "Bệ hạ, đây là cháo trắng nấu từ gạo trân châu kèm theo năm món ăn kèm, đủ vị ngọt mặn cay chua đắng." Dứt lời, Ngụy Hằng do dự một lát, cẩn thận mở lời, "Nếu Bệ hạ thật lòng thích nàng ấy..."
"Lòng?" Lục Hòa Húc cụp mắt nhìn Ngụy Hằng.
"Ngụy Hằng, ngươi tin vào lòng người sao? Lòng người là thứ không đáng tin nhất trên đời này." Không biết nghĩ đến điều gì, sắc mặt Lục Hòa Húc bỗng chốc trở nên âm trầm.
Hắn không nói thêm gì nữa, xách hộp thức ăn, quay người bước ra khỏi lều.
Ngụy Hằng đã quen với tính khí thất thường của vị Bệ hạ này.
Mấy hôm trước, ông cũng nghe được những lời đồn đại bên ngoài.
Thái tử điện hạ ngày xưa nhân hậu, mềm lòng biết bao, sao lại trở nên như bây giờ.
Khi nhà họ Ngụy còn hưng thịnh, Ngụy Hằng từng theo cha vào cung yết kiến Thái tử điện hạ.
Người sinh ra đã ngọc tuyết đáng yêu, dịu dàng dễ mến, lại cực kỳ thông minh, tuổi còn nhỏ đã đọc làu làu Tứ thư Ngũ kinh. Biết lễ nghĩa nhưng không mất đi vẻ hoạt bát, đối nhân xử thế không chút kiêu ngạo. Biết chừng mực lại rất thân thiện, ngay cả với cung nhân nội thị cũng khiêm tốn lễ phép, nhìn là biết được dạy dỗ rất tốt.
Ngụy Hằng gặp một lần là nhớ mãi không quên, trong lòng vui mừng vì sau này được phò tá một vị minh quân như vậy.
Sau đó, nhà họ Ngụy mang trọng tội, ông chịu cung hình vào Dịch Đình, không còn cơ hội gặp lại Thái tử điện hạ nữa, nhưng lại gặp được một thiếu niên khác.
Từ nhỏ lớn lên trong Dịch Đình, mặc bộ đồ thái giám bẩn thỉu, dáng người gầy gò, ít nói, ánh mắt cảnh giác như một chú mèo hoang chưa trưởng thành đã phải một mình đối mặt với bầy sói hổ báo giữa thế gian này.
Cậu bé không bao giờ thân thiết với ai, chỉ nói chuyện nhiều hơn một chút với một vị ma ma.
Nếu không phải cậu bé đột nhiên ngất xỉu, Ngụy Hằng cũng sẽ không có cơ hội tiếp cận cậu.
Mặt cậu bé bẩn quá, nhưng ở Dịch Đình, thái giám cấp thấp nhất tắm rửa cũng là chuyện xa xỉ.
May mà đang là mùa hè, Ngụy Hằng dùng khăn thấm nước giếng lau mặt cho cậu bé.
Sau đó, ông nhìn thấy một khuôn mặt khiến ông ta cả đời không quên.
Một khuôn mặt giống hệt Thái tử điện hạ.
Dù đã hơn nửa năm kể từ lần gặp Thái tử điện hạ, nhưng Ngụy Hằng chắc chắn mình không nhìn lầm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!