Ngoài lều mưa rơi lất phất, màu cỏ trên mặt đất đã nhuốm chút vàng úa, mùa hạ cuối cùng cũng qua, nhường chỗ cho mùa thu hanh lạnh.
Trong căn lều nhỏ vẫn chưa dọn dẹp xong, Tô Trăn Trăn để Mục Đán ngồi trên rương, nàng xử lý vết bỏng trên tay hắn trước.
Vết bỏng của Mục Đán không nghiêm trọng, chỉ là da hắn quá trắng, diện tích bị bỏng lại hơi rộng, nhìn qua có vẻ hơi đáng sợ, nhất là tay phải.
Tô Trăn Trăn cẩn thận gỡ lớp giấy da dâu bị nước mưa thấm ướt ra, một số vết phồng rộp trên da đã vỡ, nàng bèn lấy thuốc mỡ tử thảo đương quy đắp lên. Những chỗ chưa vỡ thì rắc chút bột đá nung khô, sau đó không dùng giấy da dâu mỏng manh nữa mà đổi sang dùng băng gạc cẩn thận băng lại.
"Xong rồi."
Lục Hòa Húc ngồi trên rương, giơ tay phải lên, rồi lại giơ tay trái lên.
"Đừng cử động lung tung."
Thiếu niên ngoan ngoãn hạ tay xuống, đặt lên đầu gối, như cậu học trò đang chăm chú nghe giảng.
Thực ra tính ra thì tuổi này hắn mới học lớp 12 thôi nhỉ.
Không, chắc là sinh viên năm nhất.
Tô Trăn Trăn không nhịn được nhìn chằm chằm Mục Đán một lúc, tưởng tượng ra dáng vẻ thiếu niên mặc đồng phục cấp ba, kết hợp với đôi tay băng bó này.
Mỹ thiếu niên phiên bản chiến tổn, vẫn đẹp, thậm chí còn thêm ba phần mong manh dễ vỡ.Xử lý vết thương cho Mục Đán xong, Tô Trăn Trăn cuối cùng cũng chuyển sự chú ý sang quả dứa nàng mong nhớ.
Quả dứa này trông đã chín, vỏ ngoài chẳng khác gì quả nàng thấy ở hiện đại.
"Chúng ta ăn sống một nửa, nướng một nửa nhé?" Tô Trăn Trăn hỏi ý kiến Mục Đán.
Thiếu niên gật đầu không ý kiến gì.
Vì dứa ở đây quá quý hiếm nên lúc hạ dao Tô Trăn Trăn còn hơi run.
Nếu không phải vỏ dứa không ăn được, với món đồ quý giá thế này, nàng thật muốn nuốt cả vỏ.
Nàng cố gắng gọt vỏ dứa thật mỏng để giữ lại được nhiều thịt dứa nhất có thể.
Nhìn đống vỏ dứa gồ ghề bị gọt xuống, Tô Trăn Trăn thấy xót ruột.
Nếu tay Mục Đán không bị thương, để hắn gọt quả dứa này, biết đâu còn gọt thêm được cả một đĩa lát mỏng ấy chứ.
"Trước đây chàng ăn dứa bao giờ chưa?" Tô Trăn Trăn cắt một lát dứa nhỏ đưa đến bên miệng thiếu niên.
"Chưa." Hai tay Lục Hòa Húc bị băng bó, cử động bất tiện, nếu nước dứa thấm vào băng gạc lại phiền Tô Trăn Trăn thay băng tiếp.
"Há miệng."
Lục Hòa Húc hơi nghiêng người ăn miếng dứa.
Môi thiếu niên lướt qua đầu ngón tay nàng, cắn lấy miếng dứa nhỏ xíu, ngậm vào miệng.
"Mùi vị thế nào?"
"Ừm."
Thiếu niên cau mày, có vẻ không thích mùi vị này lắm.
Tô Trăn Trăn cũng cắt cho mình một lát, bỏ vào miệng, nếm thấy vị chua ngọt chát chát.
Thảo nào hắn không thích, hóa ra quả dứa này hơi chua.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!