Lửa cháy ngút trời, Lục Hòa Húc bước ra khỏi Hoàng Miếu, cảm thấy toàn thân nóng ran. Hắn ghét sự nóng bức nên lao thẳng xuống dòng sông bên cạnh ngâm mình hồi lâu, đến khi hơi nóng trên người tan biến mới chậm rãi bò lên.
Dòng sông lạnh lẽo tạm thời xoa dịu tâm trạng bực dọc và lệ khí trong người hắn.
Vốn dĩ Lục Hòa Húc định đi tìm Tô Trăn Trăn ngay, nhưng cúi đầu nhìn bộ thường phục đế vương trên người, nghĩ ngợi một lát, hắn quyết định quay về thay bộ đồ thái giám, cũng lười chải tóc, cứ thế để xõa đi ra ngoài.
Trời thu hanh khô, gió thổi một lúc tóc hắn đã khô một nửa.
Lục Hòa Húc đi một mạch tìm đến lều của Tô Trăn Trăn.
Nàng treo một cái túi thơm xấu xí trước lều, rất dễ nhận ra.
Hắn vén rèm bước vào, bên trong tối đen như mực.
Lục Hòa Húc giơ cao chiếc đèn lưu ly trong tay, soi sáng căn lều.
Bừa bộn hết sức.
Lục Hòa Húc bước qua những khoảng trống trên đất đến bên cạnh nữ nhân, nhìn khuôn mặt say ngủ của nàng.
Hắn vươn tay, đầu ngón tay vẫn còn vương hơi nước mát lạnh từ dòng sông, nhẹ nhàng áp lên mặt nàng.
Nữ nhân cố mở mắt ra, nhìn thấy là hắn, đôi mày đang cau lại giãn ra, thậm chí còn ngủ say hơn trước.
Bàn tay Lục Hòa Húc đặt trên mặt nữ nhân khựng lại.
Hắn lặng lẽ đứng bên giường, ánh trăng len lỏi qua khe hở của căn lều chưa khép kín. Một lát sau, ánh trăng bị mây đen nuốt chửng, tiếng mưa rơi tí tách lên mái lều, thánh thót như ngọc rơi trên mâm, cuốn trôi cái nóng còn sót lại trong không khí vào bùn đất.
Lục Hòa Húc bị tiếng mưa làm phiền, hơi nghiêng đầu nhìn ra ngoài, tấm bạt lều trắng nhạt bị mưa thấm ướt, nước mưa tụ lại thành dòng chảy xuống.
Lều của cung nữ thô sơ, không có thảm lót sàn, nước mưa dần tích tụ, nền đất dưới chân cũng bắt đầu ẩm ướt.
Thực ra cái lều nhỏ này của Tô Trăn Trăn đã được coi là tốt rồi, các cung nữ khác đâu có được đãi ngộ ở riêng một mình một lều như nàng, mấy người phải chen chúc trong một căn lều chật chội.
Nữ nhân ngủ quá yên tĩnh, Lục Hòa Húc lắng nghe tiếng thở đều đều của nàng, bình yên và dịu dàng.
Bất giác hắn cũng thấy lòng mình tĩnh lại.
Lục Hòa Húc cởi giày, ném đèn lưu ly sang một bên rồi leo lên giường.
Tô Sơn nhảy xuống khỏi gối, vì thật sự không còn chỗ cho nó nữa. Nó đi một vòng dưới đất, móng vuốt bị nước mưa tràn vào làm ướt, cuối cùng chọn nhảy lên chiếc rương cách đó không xa, l**m l**m móng vuốt rồi cuộn tròn lại ngủ tiếp.
Chỉ là đến nơi lạ lẫm nên Tô Sơn vẫn giữ cảnh giác.
Hễ bên giường có chút động tĩnh là nó lại theo bản năng mở mắt ra, đôi tai vểnh lên nghe ngóng.
Trong căn lều nhỏ tối tăm, chỉ có đôi mắt Tô Sơn phát ra ánh sáng xanh lục u ám.
Lục Hòa Húc chen chúc thành công lên chiếc giường nhỏ, Tô Trăn Trăn mơ màng tưởng Tô Sơn leo lên, bèn dịch người vào sát tường.
Thói quen này có từ trước khi nàng xuyên sách.
Con mèo què của nàng ngủ cùng nàng.
Nó không thích chui vào chăn, chỉ thích nằm ở mép giường.
Lại còn không chịu nằm một mép nhỏ, bắt buộc phải nhường cho nó hơn nửa giường, nếu không nó sẽ thấy không đủ chỗ, không chịu ngủ cùng. Tất nhiên khả năng cao hơn là nó sợ nàng trở mình không kịp tránh, bị đè bẹp dí mất mạng mèo.
Vì thế, để bồi dưỡng tình cảm với con mèo què, Tô Trăn Trăn dù đang ngủ, nửa đêm mơ màng cảm thấy cánh tay có động tĩnh cũng sẽ tự động nhường ra một khoảng nhỏ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!