Chương 29: Chắc chắn là siêu ngọt

Tết Trung thu, Tô Trăn Trăn cùng Mục Đán xuống núi.

Vì là ngày lễ lớn nên thành Kim Lăng vô cùng náo nhiệt.

Tô Trăn Trăn đã được toại nguyện chiêm ngưỡng đèn Ngao Sơn khổng lồ.

Đây là một tổ hợp đèn lớn hình con ngao khổng lồ cõng ngọn núi tiên trên lưng, phía dưới có vài cây cột chống đỡ, thân ngao được dựng bằng khung tre gỗ, buộc nhiều dải lụa màu, trên khung treo vô số đèn lồng nhỏ, điểm xuyết bằng cành lá đông thanh, tùng bách.

Trên đỉnh cao nhất dựng một đình nhỏ, tượng trưng cho kim đài ngọc vũ chốn tiên sơn, bên trong đặt tượng thần phật để thờ cúng.

Xung quanh còn có người bán đèn lồng, Tô Trăn Trăn chọn một chiếc đèn lồng hình thỏ tiêu biểu nhất xách trên tay, rồi quay sang hỏi Mục Đán bên cạnh có muốn không.

Thiếu niên vẫn như lần trước, đứng ở nơi vắng người nhất, khoanh tay dựa tường, ánh mắt xuyên qua đám đông nhìn Tô Trăn Trăn, dường như đang thắc mắc tại sao nàng lại thích chen chúc vào đám đông đến vậy.

Tô Trăn Trăn cầm một chiếc đèn lồng thỏ quay lại: "Chúng ta đi mua kẹo quả đi."

Tiệm kẹo quả ngay gần đó, Tô Trăn Trăn dẫn Mục Đán tới.

Thiếu niên vừa vào đã bắt đầu nếm thử.

Cũng giống như lần trước, trên mỗi ngăn kẹo đều đặt một hộp tre đựng tăm, khá giống với kiểu ăn thử trong siêu thị hiện đại.

Một số loại mứt quả được cắt nhỏ, những loại kẹo cứng không cắt được thì đập vụn, có thể dùng thìa tre nhỏ dùng một lần múc ăn.

Tô Trăn Trăn nhìn kỹ, phát hiện cửa hàng lại có thêm không ít loại kẹo mới.

"Tiểu nương tử lại đến đấy à, lần này dẫn cả tiểu tướng công đi cùng sao?" Ông chủ vẫn nhiệt tình tiếp đón, còn giới thiệu cho Tô Trăn Trăn sản phẩm mới hôm nay, kẹo Đường Triền hình thỏ nương tử ông mới nặn.

"Đây là thỏ ngọc giã thuốc."

"Đây là thiên cẩu thực nhật."

Ông chủ đang giới thiệu thì Lục Hòa Húc đang cúi đầu nếm thử mứt quả bỗng liếc mắt về phía Tô Trăn Trăn, rồi như bị thứ gì thu hút bước tới, chỉ tay vào cái kẹo Đường Triền hình thiên cẩu thực nhật.

"Con chó này xấu quá."

Tô Trăn Trăn: ...

Ông chủ: ...

Tô Trăn Trăn vội bịt miệng thiếu niên lại: "Chúng ta mua cái này."

Ông chủ cười cười: "Phía sau chúng tôi còn có kẹo Đường Triền mới ra lò, tiểu nương tử và tiểu tướng công có muốn tự tay nặn chơi không? Chỉ cần một trăm văn thôi."

Biết làm ăn ghê.

Nhưng đã đi chơi thì so với phố xá chen chúc, Tô Trăn Trăn nghĩ Mục Đán có lẽ thích ở chỗ vắng người hơn.

"Vậy chúng ta thử xem."

Ông chủ mời hai người vào sân sau, trong sân, nương tử của ông chủ đang treo lụa đỏ lên hành lang.

"Ông chủ, nhà mình có hỷ sự gì sao?" Tô Trăn Trăn thuận miệng hỏi một câu.

Ông chủ nhìn trước ngó sau, đặc biệt là nhìn ra cửa tiệm phía sau, thấy không có ai vào mới hạ thấp giọng nói với Tô Trăn Trăn: "Tiểu nương tử chưa nghe nói sao? Nhị công tử Ninh Viễn hầu phủ chết rồi, chuyện vui tày trời như vậy, chúng tôi sao có thể không ăn mừng? Nếu không sợ tên Chỉ huy sứ Tuần phòng doanh kia trả thù, tôi đã treo ngay cửa tiệm rồi."

"Nghe nói người trừ hại cho dân chúng ta lần này là một tiểu thái giám trong cung, mới mười chín tuổi, chẳng lớn hơn con trai tôi là bao, đúng là thiếu niên anh tài." Ông chủ vừa khen vừa giơ ngón tay cái lên, "Vợ chồng tôi còn đi thắp hương cho vị ân nhân của thành Kim Lăng này nữa đấy."

"Nghe giọng thì tiểu nương tử không phải người bản địa nhỉ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!