Tô Sơn tan chảy dần trong chiếc đĩa nhỏ.
Thiếu niên chẳng buồn động đến, lại thành ra hời cho con mèo trắng nhỏ.
Mèo con ngồi xổm bên bờ hồ, vẫy đuôi, cúi đầu l**m láp.
Có lẽ vì Tô Sơn có vị sữa béo ngậy nên nó ăn rất ngon lành.
Tô Trăn Trăn bị Mục Đán đè trong hồ, hồ vốn đã nhỏ, tay nàng quơ quào lung tung, nắm trúng mái tóc đen của thiếu niên bồng bềnh trên mặt nước.
Mái tóc đen dày mượt, ướt sũng quấn lấy ngón tay nàng như dải lụa trải rộng.
Lục Hòa Húc một tay nâng cằm nàng, tay kia dẫn tay nàng trượt xuống.
"Có thể nhìn."
[Nhìn cái gì?]
Lục Hòa Húc rũ mắt, giữ chặt lấy cơ thể Tô Trăn Trăn đang định trèo ra khỏi hồ, hắn đè hờ lên người nàng, hơi thở nóng hổi phả ra khiến xương cốt nàng cũng như muốn tan chảy tê dại.
Đầu ngón tay Tô Trăn Trăn đặt trên thành hồ cũng dâng lên cảm giác tê dại kỳ lạ, nàng nhớ lại lúc nãy hai người ở trên bàn, thiếu niên cắn nhẹ đầu ngón tay nàng, ngón tay nàng trượt từ lông mày hắn xuống, s* s**ng khắp khuôn mặt hắn.
"Có thể nhìn."
Thiếu niên lặp lại lần nữa.
Hắn cụp mắt nhìn nàng, đôi mắt ấy chứa đựng ánh trăng và ánh sáng dịu dàng hắt ra từ mái hiên, như vòng xoáy hút hồn phách nàng vào.
Sắc đẹp làm mờ lý trí.
Đầu óc Tô Trăn Trăn bắt đầu mơ hồ, nàng nghe thấy tiếng tim mình đập loạn nhịp.
Ánh mắt nàng trượt từ gò má ướt át của thiếu niên xuống, nhìn thấy yết hầu không mấy rõ ràng và chiếc cổ của hắn.
Cổ của hắn thực sự rất gợi cảm.
Vừa có sự dẻo dai của thiếu niên, lại vừa không thiếu cảm giác mạnh mẽ.
Tô Trăn Trăn bắt chước động tác lúc trước của thiếu niên, vươn bàn tay trắng nõn mềm mại, nhẹ nhàng nâng cằm hắn, rồi lần theo vệt nước chảy trượt xuống, nắm lấy cổ hắn.
Thiếu niên rõ ràng cảm thấy hơi khó chịu, nhưng không giãy giụa, chỉ dùng đôi mắt đẫm lệ nhìn nàng.
Cổ Mục Đán rất mảnh, đường nét gọn gàng thanh thoát, làn da trắng bệch đến mức có thể nhìn thấy những mạch máu xanh nhạt ẩn hiện. Khi hắn thở, da thịt bên cổ cũng phập phồng theo, toát lên vẻ yếu đuối mong manh như chỉ cần bóp nhẹ là gãy.
[Cổ nhỏ quá.]
[Yếu ớt thật đấy.]
Tô Trăn Trăn không kìm được dùng đầu ngón tay miết nhẹ, làn da trắng bệch nơi đó lập tức hằn lên vết đỏ.
Hóa ra da hắn còn mỏng manh hơn cả nàng sao?
Vì động tác ngửa đầu nên nốt ruồi đen trên cổ thiếu niên lúc này trông vô cùng gợi cảm, Lục Hòa Húc khẽ khép mắt, chịu đựng cảm giác rung động kỳ lạ này.
Hắn vô thức áp sát người tới, tay Tô Trăn Trăn liền theo động tác của hắn tiếp tục trượt xuống.
Y phục trên người thiếu niên đã bị nước làm ướt sũng, dán chặt vào da thịt, để lộ mảng lớn xương quai xanh.
Bàn tay nữ nhân du tẩu trên người, bàn tay Lục Hòa Húc chống bên thành hồ vô thức siết chặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!