Chương 26: Sợ quá sợ quá đẹp trai quá

Tô Trăn Trăn tỉnh dậy, phát hiện mình đã trở về tiểu viện.

Nàng nằm trên chiếc giường quen thuộc, trên người còn có một con mèo nhỏ màu trắng đang ngồi xổm.

Mèo con thấy nàng tỉnh, đứng dậy vươn vai một cái thật sảng khoái, sau đó lại ngồi xổm lên người nàng như cũ, vươn móng vuốt nhỏ nhẹ nhàng chạm vào mặt nàng.

Cái móng vuốt trắng muốt lập tức đen thui.

Tô Trăn Trăn tỉnh hẳn, mèo con nhảy khỏi người nàng. Tô Trăn Trăn ngồi dậy đi đến trước bàn trang điểm, nhìn khuôn mặt lấm lem đen trắng của mình.

Nàng đã mang khuôn mặt này làm nũng với Mục Đán trên xe ngựa sao?

Trời sập rồi.

Tô Trăn Trăn đưa tay ôm mặt.

Cửa sổ phòng nàng không đóng, Tô Trăn Trăn hơi nghiêng đầu nhìn ra ngoài.

Đèn lồng dưới mái hiên đã được thắp sáng, thiếu niên nhắm mắt nằm trên ghế bập bênh bên ngoài đung đưa nhẹ nhàng.

Lục Hòa Húc khẽ khép mắt, nghe thấy tiếng động lạch cạch sau lưng, không hiểu sao cảm giác trống rỗng nôn nóng trong lòng bỗng chốc được lấp đầy.

Hóa ra không phải cái viện này khiến hắn bình tâm, mà là nữ nhân trong phòng kia khiến hắn bình tâm.

Trên đời có rất nhiều cái viện, nhưng chỉ có một Tô Trăn Trăn.

"Ta muốn tắm." Tô Trăn Trăn lí nhí nói vọng ra từ cửa sổ, nhưng không dám thò đầu ra, còn dùng tay che mặt, chỉ để lộ đôi mắt đen láy.

Nửa canh giờ sau, có tiểu thái giám xách nước đến.

Trong viện có một phòng tắm nhỏ, Tô Trăn Trăn thường tắm ở đây.

Thùng gỗ đặt trong phòng tắm, đang là mùa hè nên không lạnh chút nào.

Tô Trăn Trăn cởi váy áo, tắm rửa kỳ cọ suốt một canh giờ mới gột sạch lớp tro bụi trên người.

Nàng vắt khô tóc, mặc váy áo bước ra khỏi phòng tắm nhỏ, trên người thoang thoảng mùi bồ kết và thảo dược.

Thiếu niên vẫn nằm trên chiếc ghế bập bênh kia, Tô Trăn Trăn đi tới, nằm nghiêng sang chiếc ghế bập bênh bên cạnh.

Hai chiếc ghế đặt sát nhau, gần như không có khoảng cách.

Tô Trăn Trăn liếc nhìn hắn, mái tóc chưa khô hẳn ướt át rủ xuống hai bên má, khuôn mặt trắng nõn bị hơi nước hun ửng hồng. Y phục mỏng manh nhạt màu dán vào người, tôn lên đường cong cơ thể mềm mại xinh đẹp.

Nàng vươn tay, nắm lấy ống tay áo rủ xuống của thiếu niên.

"Ta buồn ngủ." Nàng nói.

"Vậy thì ngủ đi."

Tô Trăn Trăn nhắm mắt lại, trước mắt hiện lên khuôn mặt Triệu Tổ Xương.

Nàng mở mắt ra, lại nhìn thấy khuôn mặt mỹ thiếu niên của Mục Đán.

Cứ lặp đi lặp lại mấy lần như vậy, Tô Trăn Trăn cuối cùng cũng mơ màng thiếp đi.

Lục Hòa Húc tuy nhắm mắt nhưng không buồn ngủ.

Cảm nhận được tiếng thở đều đều của nữ nhân bên cạnh, hắn nhấc tay lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!