Chương 25: Bị ta làm bẩn rồi

Trên phố người qua lại tấp nập, có kẻ chú ý đến bên này nhưng chỉ đứng nhìn.

Cách đó không xa, mười mấy tên gia đinh hung hãn gạt đám đông ra, miệng hô lớn "Nhị thiếu gia" rồi rầm rập tiến về phía họ.

"Mỹ nhân, đêm nay theo bản thiếu gia, thiếu gia sẽ không để nàng chịu thiệt đâu." Triệu Tổ Xương ngồi trên lưng ngựa, ngạo nghễ nhìn xuống mỹ nhân đang đứng bên cạnh ngựa của mình.

Mỹ nhân mặc một chiếc áo lụa mỏng màu hồng phấn giao lĩnh, màu sắc này vốn dĩ đã kiều diễm, càng tôn lên làn da trắng hồng của nàng. Tóc đen búi gọn thành búi nhỏ, vì cúi đầu nên để lộ chiếc cổ thon dài trắng ngần như ngọc, tựa vầng trăng khuyết trên dải lụa trắng, mịn màng thanh tú.

Chiếc đèn lồng hình hạc tiên bên cạnh vươn cao cổ, tỏa ra ánh sáng dịu dàng, chiếu lên làn da như ngọc ấy khiến người ta không khỏi mơ màng.

Triệu Tổ Xương nuốt nước miếng ừng ực, đưa tay ra định chạm vào nàng.

Tô Trăn Trăn đứng đó, ánh mắt chạm phải ánh mắt con ngựa.

Trước khi tay Triệu Tổ Xương chạm vào người, nàng nhanh tay vươn ra chạm nhẹ vào con ngựa rồi lùi nhanh về sau mấy bước.

Con ngựa hí lên đau đớn, hất văng Triệu Tổ Xương xuống đất.

Trong lúc hỗn loạn, Tô Trăn Trăn nhanh chóng lẩn vào đám đông.

Đúng lúc này đám gia đinh hầu hạ Triệu Tổ Xương chạy tới, bọn họ hốt hoảng đỡ nhị thiếu gia nhà mình dậy.

"Nhị thiếu gia, ngài không sao chứ?"

"Mỹ nhân đâu? Tìm cho ta!"

"Mau, mau, tìm mỹ nhân!"Tô Trăn Trăn cắm đầu chạy một mạch, thở không ra hơi. Thấy cổng thành ngay trước mắt, chẳng ngờ tên công tử áo gấm vừa bị ngã ngựa kia đã cưỡi một con ngựa khác, đằng đằng sát khí chặn ngay lối ra.

Muốn ra khỏi thành bắt buộc phải qua cổng thành này.

Ánh mắt Tô Trăn Trăn liếc về phía lính canh của Tuần phòng doanh, nàng đang định thử vận may thì thấy tên công tử áo gấm nói gì đó với lính canh. Tên lính canh cầm lấy bức tranh từ tay hắn ta, bắt đầu lôi từng người qua cổng lại so sánh.

Một giuộc với nhau cả.

Tô Trăn Trăn hít sâu một hơi, che mặt quay người bỏ đi.

Vừa nãy nàng dùng kim bạc đâm vào ngựa khiến tên công tử kia ngã ngựa.

Tuy tên này nhìn có vẻ không dễ chọc, nhưng chỉ cần nàng về được Thanh Lương Cung thì hắn ta cũng chẳng làm gì được nàng.

Cứ tưởng chuyện này thế là xong, ai ngờ hắn ta lại dai như đỉa, còn dẫn người chặn cổng thành.

"Này, lại đây."

Ngoài cổng thành, đám gia đinh ban nãy cũng cầm tranh lùng sục khắp nơi.

Chẳng biết bọn họ làm thế nào mà vẽ được chân dung nàng nhanh đến thế, lại còn hành động thần tốc như vậy.

Đám gia đinh hễ thấy phụ nữ, nhất là phụ nữ mặc áo hồng là không khách khí chút nào, lôi xềnh xệch lại so sánh với tranh.

Tô Trăn Trăn không quen đường xá ở Kim Lăng, nàng phát hiện các ngả đường trong khu chợ này đều bị đám gia đinh kia trấn giữ.

Thao tác thành thục thế này, chắc chắn không phải lần đầu làm chuyện thất đức.

"Này, gọi ngươi đấy, đứng lại."

Sống lưng Tô Trăn Trăn cứng đờ, bước chân nhanh hơn.

"Này, bảo ngươi đấy!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!