Chương 24: Hy vọng cả đời cũng không gặp

Màn đêm mờ ảo, thuyền hoa dập dềnh.

Trong khoang thuyền, chiếc bình sứ xanh thanh mảnh lăn lóc trên sàn, thân mình Tô Trăn Trăn đè lên đóa hoa sen kia, mười ngón tay đan chặt với thiếu niên cùng ngã vào trong khoang.

Đèn lưu ly đặt dưới đất, ánh sáng hắt lên, khuôn mặt thiếu niên hiện lên vẻ đẹp trắng lạnh diễm lệ, tựa như khối ngọc lạnh thượng hạng.

Đầu ngón tay Tô Trăn Trăn lướt qua trán thiếu niên, rồi chậm rãi trượt xuống dưới.

Nàng chạm nhẹ lên chóp mũi hắn, dừng lại trên đôi môi, nhưng không dừng lại ở đó, mà tiếp tục v**t v* xuống cổ hắn.

Đầu ngón tay nữ nhân mang theo hơi nóng mùa hạ, áp lên làn da còn nóng hơn của thiếu niên.

Lục Hòa Húc vốn không thích thân cận với người khác.

Nhưng hắn không ghét Tô Trăn Trăn.

Hắn cũng không thích những thứ nóng bỏng, nhưng hắn không ghét hơi ấm của nàng.

Ở đây có một nốt ruồi.

Tô Trăn Trăn cúi người, khẽ mím môi, hôn lên nốt ruồi bị nàng day đến đỏ ửng.

Lục Hòa Húc nằm đó, hai tay siết chặt eo nữ nhân.

Tóc Tô Trăn Trăn len vào cổ áo hắn, mang theo hơi nóng kỳ lạ.

Một chân hắn theo bản năng co lên, cơ thể hơi nghiêng, để lộ đường cong bắp chân thon gọn.

Bắt nạt mỹ thiếu niên.

Tô Trăn Trăn nghe thấy tiếng th* d*c trầm thấp của Mục Đán, bàn tay đang siết eo nàng bỗng nhiên siết chặt hơn.

Tô Trăn Trăn sực tỉnh, nhìn vết cắn trên nốt ruồi ở cổ thiếu niên, lập tức ngồi dậy, xách đèn lưu ly lên kiểm tra.

May quá, không cắn chảy máu.

Nàng đúng là bị sắc đẹp làm mờ mắt rồi.

Khoang miệng có rất nhiều vi khuẩn, hành vi thân mật như vậy thực ra không nên làm.

Tô Trăn Trăn quỳ gối bên cạnh thiếu niên, ánh sáng từ chiếc đèn lưu ly trong tay chiếu rõ lên khuôn mặt hắn.

Đôi mắt thiếu niên đỏ hoe, trán lấm tấm mồ hôi.

Hắn hơi hé miệng, để lộ đầu lưỡi đỏ tươi, ánh mắt vương nét ửng hồng rơi trên người nàng.Vì chuyện tỳ nữ của Quận chúa Kỳ Cách, Ngụy Hằng vẫn luôn túc trực ở cửa Thanh Lương Điện.

Mãi đến khi trời tờ mờ sáng, vị Bệ hạ cực kỳ ghét ánh mặt trời kia mới trở về.

Vứt chiếc đèn lưu ly trong tay xuống giữa điện, Lục Hòa Húc ngả đầu dựa vào tảng băng.

Ngụy Hằng đứng bên cạnh, dâng lên chén trà lạnh đã thả đá.

Thiếu niên đưa tay nhận lấy.

Vì không thấy ánh mặt trời nên làn da Lục Hòa Húc rất trắng.

Khi hắn đưa tay nhận chén trà, Ngụy Hằng nhìn thấy trên đầu ngón tay trắng hồng xinh đẹp của thiếu niên dường như có một vết cắn nhỏ.

Ngụy Hằng còn chưa nhìn rõ thì bên kia đã thu tay về.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!