Chương 22: Ghét lắm

Tô Trăn Trăn vừa mím môi, vị thuốc đắng chát vương trên môi thiếu niên liền len lỏi qua kẽ môi tràn vào.

Hắn áp lên môi nàng, nhẹ nhàng day day, tuy chẳng có chút kỹ thuật nào, nhưng đôi lông mày đang nhíu chặt lại từ từ giãn ra.

Rất thoải mái.

Tô Trăn Trăn khẽ động cổ tay đang bị thiếu niên kiềm chế, phát hiện lực đạo chẳng những không lỏng đi, mà ngược lại vì nàng cựa quậy, bàn tay đang giữ cằm nàng đã trượt ra sau gáy.

Lực đạo nơi gáy ép Tô Trăn Trăn dán sát vào người hắn hơn.

Thiếu niên hôn ngày càng thuần thục, không thầy đố mày làm nên, tự biết cách day nghiến cánh môi nàng.

Trong phòng oi bức, ẩm ướt, vị thuốc đắng chát lưu chuyển tinh tế, hơi thở quấn quýt.

[Ưm...]

[Ưm...]

[Mềm quá.]

Mái tóc ướt của thiếu niên rủ xuống, chạm vào chóp mũi nàng.

[Ngứa quá.]

Tô Trăn Trăn bị cọ đến buồn buồn, ánh mắt nàng hơi liếc lên trên.

Mục Đán rũ mắt, đôi đồng tử đen láy đối diện với nàng, đuôi mắt ửng đỏ lan tràn, trông như thể bị bắt nạt thảm thương lắm.

Nhưng rõ ràng người bị bắt nạt là nàng mà.

Lực tay nơi gáy nới lỏng vài phần, hai người tách ra, Mục Đán nhìn chằm chằm đôi môi ướt át của nàng, ánh mắt vẫn mờ mịt và ngây ngô như cũ.

Xem ra vẫn chưa khôi phục thần trí.

"Còn đau đầu không?" Tô Trăn Trăn lí nhí hỏi.

Lục Hòa Húc nhìn chằm chằm người nữ tử trước mặt một hồi lâu, dường như mới hiểu ý nàng, hắn lắc đầu.

Được thôi, đây là coi nàng như thuốc an thần mà dùng sao?Hôm sau, Tô Trăn Trăn dậy rất sớm.

Thôi được rồi, nàng căn bản là không ngủ.

Vốn dĩ tối qua về đã muộn, để xác định tình trạng của Mục Đán, nàng lại cẩn thận bắt mạch, kiểm tra một lượt cho hắn, sau đó thức đêm soạn thảo dược an thần định tâm. Vừa bỏ thảo dược vào siêu thuốc chuẩn bị sắc, trong phòng đột nhiên truyền đến tiếng động rất lớn.

Sắc mặt Tô Trăn Trăn biến đổi, vội vàng xoay người chạy vào.

Cửa sổ chưa đóng, ánh nắng ban mai mùa hạ trắng lóa chiếu vào phòng, thiếu niên che mắt và đầu để chắn nắng, nhưng vẫn không ngăn được ánh sáng tràn ngập khắp nơi, hắn cuộn tròn trên đất, toàn thân run rẩy, sắc mặt trắng bệch.

Tô Trăn Trăn sững sờ trong chốc lát, rồi vội vàng vơ lấy tấm chăn lụa mỏng trên giường trùm lên người hắn.

Thiếu niên được bao bọc trong bóng tối của tấm chăn, dường như mới hồi phục chút sức lực, chui tọt vào chiếc tủ quần áo bên cạnh.

Cánh cửa tủ bị hỏng, không đóng kín được, lộ ra một khe hở.

Tô Trăn Trăn bước tới, lén nhìn vào trong.

Mục Đán co ro bên trong, nghe thấy tiếng động liền mở mắt, chạm phải ánh mắt của Tô Trăn Trăn.

Giống như con mèo nhát gan ngày đầu tiên đến nhà nàng, chạy loạn khắp nơi rồi cuối cùng chọn trốn trong tủ quần áo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!