Chương 21: Bàn tay đẹp như trong truyện tranh

Tô Trăn Trăn tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài, đập vào mắt đầu tiên là chiếc đèn lồng sa treo dưới mái hiên.

Cửa sổ không đóng, ánh nắng ban mai mùa hạ tràn vào phòng.

Chiếc đèn lồng sa bốn mặt chầm chậm xoay tròn theo làn gió nhẹ.

Hai mặt là những đốm mực nàng vẽ đêm qua, hai mặt còn lại là hai chú cún lông xoăn với dáng vẻ khác nhau, một con đang gặm chân gà, một con đang ăn dưa hấu, đôi mắt đen láy, hơi nghiêng đầu, trông vô cùng đáng yêu.

Tô Trăn Trăn: ... Sao không vẽ hai con mèo con đang ăn mật ong và Tô Sơn nhỉ?

Tô Trăn Trăn vừa thầm oán trách, vừa không thể phủ nhận tài năng hội họa của thiếu niên, hai chú cún này quả thực được vẽ rất sống động.

Tiếc là không có điện thoại, nếu không phải lưu lại khoảnh khắc tươi đẹp này rồi.

Hóa ra cây bút lông đó không có vấn đề gì cả.

Ngắm đèn một lúc, Tô Trăn Trăn mới nhớ ra mình chưa rửa mặt.

Hôm nay lại là một ngày đẹp trời, Tô Trăn Trăn rửa mặt xong ngồi trước bàn trang điểm chải tóc, cúi đầu xuống thì thấy nốt ruồi nhỏ trên đầu ngón tay trái.

Vì thân xác này không phải của mình nên Tô Trăn Trăn chưa bao giờ quan sát kỹ càng những chi tiết nhỏ nhặt như vậy.

Tất nhiên bình thường không phải không nhìn, nhưng với góc độ khuất như vậy thì Tô Trăn Trăn sẽ không để ý tới.

Nếu Mục Đán không nói, có lẽ cả đời nàng cũng không biết.

Nốt ruồi nhỏ xíu.

Ẩn dưới làn da trắng hồng, ánh lên sắc đỏ thắm.

Ánh nắng chiếu qua cửa sổ, màu nốt ruồi càng thêm rõ rệt. Không hiểu sao, Tô Trăn Trăn cảm thấy nốt ruồi này hơi ngứa ngáy châm chích, cảm giác giống hệt như đêm qua khi bị thiếu niên dùng đầu ngón tay vê nhẹ."Bệ hạ, chứng cứ vô cùng xác thực, Tôn Triệu Hoa đã nhận tội." Ngụy Hằng đặt tờ giấy nhận tội dính máu lên ngự án.

Thiếu niên một tay chống trán ngồi đó, bên cạnh đặt một bát trà đá.

"Ừm."

Tấu chương trên ngự án đã được xử lý xong.

Lục Hòa Húc vốn không phải người ngu dốt, sau khi quen với quy trình thì xử lý tấu chương rất nhanh.

Ngụy Hằng vừa thầm hài lòng trong lòng, vừa cúi đầu liếc nhìn dưới tay Lục Hòa Húc.

Xem xong tấu chương, thiếu niên hiếm khi có nhã hứng, đang vẽ tranh trên giấy.

Một con cún, hai con cún, ba con cún... Ngụy Hằng chưa đếm xong thì đã bị Lục Hòa Húc giơ chân đá cho một cái, rõ ràng là chê ông đứng quá gần.

Ngụy Hằng lúc này mới nhận ra mình đã vô thức tiến đến gần Lục Hòa Húc.

Ngụy Hằng đã hầu hạ vị bạo quân này nhiều năm.

Ông biết rõ khoảng cách an toàn của vị thiếu niên hoàng đế này là ở đâu.

Vậy mà bây giờ, ông lại dám bước vào khu vực nguy hiểm.

Chỉ là một cú đá cảnh cáo, chứ không phải một kiếm xuyên bụng, Ngụy Hằng chỉ thấy may mắn.

Chắc chắn là do mấy con cún quá đáng yêu, khiến ông tạm thời mất cảnh giác.

Lục Hòa Húc dùng tấu chương đè lên tờ giấy vẽ cún con, mất kiên nhẫn hỏi: "Còn chuyện gì nữa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!