Chương 2: Ngươi thật thơm

Ánh mắt Tô Trăn Trăn vô thức lướt qua phía dưới thân của tiểu thái giám, rồi lúc ngước lên lại bất ngờ chạm phải ánh nhìn của hắn. Không hiểu sao, nàng có ảo giác như bản thân đã bị nhìn thấu. Rõ ràng nàng nhìn rất kín đáo mà.

Tô Trăn Trăn khẽ ho một tiếng, theo thói quen nghề nghiệp, nàng nghĩ ngợi một chút rồi quay lại lấy một chiếc muỗng, c*m v** củ khoai lang: "Mau ăn đi, kẻo nguội mất." Nói xong, Tô Trăn Trăn cầm muỗng xúc phần khoai lang của mình lên ăn.

Tiểu thái giám đứng đó, nhìn chằm chằm củ khoai lang một lúc, lại nhìn Tô Trăn Trăn một lúc, sau đó bước đến trước mặt nàng. Tô Trăn Trăn đang ngồi xổm trên bậc đá dưới mái hiên, không dám ngồi bệt xuống vì quá lạnh. Tiểu thái giám vươn tay ra, đầu ngón tay trắng trẻo sạch sẽ toát lên vẻ thanh tao bẩm sinh của thiếu niên, khẽ chạm vào cổ nàng. Tay hắn rất lạnh, tựa như một khối băng áp vào da thịt.

Chút hơi ấm ít ỏi trên người Tô Trăn Trăn bị cái chạm của hắn làm cho rùng mình một cái.

[Tay đẹp thật đấy, muốn l**m quá.]

Tiểu thái giám rụt tay lại, ánh mắt nhìn nàng mang theo vẻ quái dị khó tả. Tô Trăn Trăn dùng ánh mắt trong veo đáp lại: "Trên cổ ta dính thứ gì sao?"

Lần đầu tiên nhìn thấy gương mặt hiện tại của mình trong gương, Tô Trăn Trăn đã lập tức bị kinh ngạc. Một gương mặt thuần khiết vô tội đến thế, vậy mà lại chỉ là một cung nữ quét dọn.

Tô Trăn Trăn tự thấy mình đã thể hiện đủ sự thiện chí, nhưng ánh mắt tiểu thái giám nhìn nàng lại ẩn chứa một ý tứ mà nàng không tài nào hiểu nổi. Hắn cứ nhìn nàng như vậy, chẳng nói chẳng rằng. Tô Trăn Trăn cảm thấy có chút ngượng ngùng. Thực ra nàng là một người hướng nội điển hình.

Vết thương trên người tiểu thái giám thực sự quá chói mắt. Ở hạ phòng có một cái sân nhỏ, tuy không lớn nhưng mọc rất nhiều thảo dược hoang dã. Năm ngoái khi mới xuyên không đến đây, Tô Trăn Trăn một mình buồn chán đào bới lung tung trong sân, đào được một củ gừng. Nàng dùng tro bếp bảo quản nó rồi bỏ vào hũ sành bịt kín lại.

Tô Trăn Trăn lấy cái hũ sành đó ra, lấy củ gừng bên trong rửa sạch sẽ, thái thành lát mỏng, sau đó chấm một ít rượu trắng uống dở hôm nay, kéo tay tiểu thái giám qua đắp lên cho hắn. Gừng tươi tẩm rượu trắng lau vết thương có thể hoạt huyết tan máu bầm.

Tiểu thái giám cau mày, ánh mắt nhìn nàng đầy cảnh giác nhưng lại không giãy giụa, dường như đang suy ngẫm để giải đáp thắc mắc nào đó. Điều này khiến Tô Trăn Trăn nhớ tới con mèo què chân ở trong sân nhà nàng trước khi xuyên không. Chân nó bị người ta đánh gãy, hễ thấy người là kích động, thậm chí đến mức cực kỳ căng thẳng. Tô Trăn Trăn phải mất nửa năm mới khiến nó chịu thân thiết với mình.

Khi con mèo què chân cẩn thận từng li từng tí cuộn tròn trong lòng nàng, Tô Trăn Trăn nghe thấy tiếng pháo hoa nổ đùng đoàng trong đầu mình. Chân của con mèo què thực sự không thể lành lại được nữa, nhưng cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống thường ngày của nó, vẫn leo mái ngói lật ngói, xuống đất bắt chuột như thường.

[Làn da này mịn màng thật đấy.]

Tiểu thái giám đột ngột rụt tay về, sau đó mặt không cảm xúc quay người bỏ đi.

Tô Trăn Trăn: "..."

Tiểu thái giám đi rồi, tha cho cái giếng cạn kia, cũng chẳng nhận củ khoai lang nướng nàng đưa. Tô Trăn Trăn đành phải một mình giải quyết hết củ khoai lang to tướng.

Trời dần tối, các cung nữ ở hạ phòng đều lục tục trở về. Họ đang tụ tập một chỗ bàn tán chuyện phiếm.

"Ta nghe nói hôm nay lại có ba cung nữ chết nữa đấy."

"Có phải vì chuyện kia không? Ta cũng có nghe nói."

"Chuyện gì vậy?" Vẫn có cung nữ không hay biết gì.

Tô Trăn Trăn cũng không biết.

Một cung nữ trong số đó hạ thấp giọng: "Có ba cung nữ nhân lúc Thánh nhân ngủ say, định dùng dây thừng siết cổ ngài ấy. Ai ngờ dây thừng bị thắt nút chết, không siết được, ngược lại còn bị Thánh nhân dùng kiếm đâm chết tươi."

Nghe nói mấy cung nữ đó vì tận mắt thấy Thánh nhân giết người như ngóe nên nơm nớp lo sợ một ngày nào đó mình cũng bị đâm một nhát kiếm xuyên tim. Trong lòng sợ hãi do dự, sau lại bị thế lực sau lưng xúi giục, quyết định ra tay trước cho chắc ăn, nào ngờ vì thế mà bỏ mạng. Tô Trăn Trăn quấn chặt chăn, bắt đầu tính toán xem mình còn phải ở trong cung bao nhiêu năm nữa mới được ra ngoài.

Sau ba ngày nghỉ, Tô Trăn Trăn lại đi làm như thường lệ. Thời tiết vẫn lạnh giá như cũ. Trên đường tan làm, nàng gãi gãi mấy ngón tay ngứa ngáy khó chịu vì bị cước, đôi mày thanh tú khẽ cau lại. Cơ thể này nghèo quá, đến một xu tiết kiệm cũng chẳng có, muốn nhờ người mua chút thuốc cũng không tìm được ai. Nghĩ đến đây, Tô Trăn Trăn không kìm được tiếng thở dài. Vừa ngẩng đầu lên liền thấy tuyết lại bắt đầu rơi lất phất.

Lần đầu tiên nhìn thấy tuyết rơi, Tô Trăn Trăn còn cảm thán trước vẻ đẹp của nó. Nhưng từ khi làm cái nghề trâu ngựa này, phản ứng đầu tiên của nàng khi thấy tuyết rơi chính là khối lượng công việc lại sắp tăng lên rồi. Thật muốn về nhà nằm trong chăn ấm xem trai đẹp tám múi nhảy s*x* dance quá đi mất. Đang nghĩ ngợi lung tung, Tô Trăn Trăn lại bất chợt nhớ đến mỹ thiếu niên hôm nọ. Dung mạo thật sự rất đẹp, đáng tiếc lại là một thái giám.

Tô Trăn Trăn vừa đi vừa thất thần, mặt đất trơn trượt, nàng trượt chân loạng choạng suýt ngã. Một bàn tay đeo chuỗi tràng hạt từ bên cạnh đưa ra đỡ lấy nàng.

"Tuyết rơi rồi, cẩn thận đường trơn."

Bàn tay đỡ Tô Trăn Trăn trắng trẻo mềm mại, mang theo khí chất thư sinh nho nhã, thoáng ngửi thấy mùi hương Phật thoang thoảng lạnh lẽo.

Lần theo ống tay áo bằng lụa thượng hạng, Tô Trăn Trăn ngẩng đầu lên, đập vào mắt là một khuôn mặt tuấn tú vô song. Nếu nói tiểu thái giám mỹ thiếu niên hôm nọ mang vẻ đẹp thanh tú có phần âm u, thì gương mặt trước mắt này lại tuấn tú mang theo khí chất dịu dàng. Hơn nữa vì mùi hương Phật trên người, nên tạo cho người ta cảm giác từ bi hướng thiện.

Ánh mắt Tô Trăn Trăn di chuyển xuống dưới, chú ý đến trang phục trên người nam nhân. Tuy nàng không phải người cổ đại chính gốc, nhưng cũng hiểu ý nghĩa của bộ quan bào màu tím trên người y. Tô Trăn Trăn lập tức quỳ xuống. Hai tay nàng chắp lại đặt dưới trán, đầu ngón tay lộ ra vết thương do lạnh cóng rõ rệt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!