Chương 18: Trông sờ thích thật

Trong thang thuốc có thêm thành phần an thần, đêm đã về khuya, thiếu niên cuộn mình trên giường ngủ say.

Tô Trăn Trăn lấy túi thơm đuổi muỗi từ phòng mình sang, treo từng cái một lên màn giường.

Sau đó nàng lại lấy một cái bát sứ, bỏ vào đó chút đất, cắm một nén nhang đuổi muỗi rồi đặt bên cửa sổ.

Bố trí xong xuôi, Tô Trăn Trăn đặt chiếc đèn lưu ly của Mục Đán ở đầu giường, nơi hắn có thể với tay tới, rồi đẩy cửa đi ra ngoài.

Nàng trở về phòng mình, nương theo ánh đèn dầu leo lét cởi bỏ y phục trên người, nhìn thấy tấm lưng của mình.

Làn da nguyên chủ trắng mịn, mềm mại như noãn ngọc, lúc này chỗ lưng bị va đập đã bầm tím một mảng.

Thực ra cũng không đau lắm, có lẽ do cơ địa nguyên chủ dễ bị để lại dấu vết.

Tô Trăn Trăn lấy một lọ dầu trị thương từ tủ thuốc ra, đổ ra lòng bàn tay xoa nóng rồi cố sức vòng tay ra sau lưng bôi lên vết bầm.

Mệt chết đi được.

Kiếp trước khi tập yoga, người nàng cứng đờ như cá muối phơi nắng một năm, bị giáo viên lôi ra tập riêng, tiền học phí yoga chẳng phí xu nào, kiếp này đổi sang cơ thể khác, vẫn cứng ngắc như cũ.

So với vết thương trên lưng, môi nàng lại đau hơn một chút.

Tô Trăn Trăn soi gương chạm nhẹ vào môi, có một vết cắn nhẹ, một lát sau đã hơi đóng vảy.

Lục Hòa Húc đột ngột tỉnh dậy, hắn bị nóng đến tỉnh, cửa sổ trong phòng chưa đóng, gió hiu hiu từ bên ngoài thổi vào, nhưng đều là gió nóng.

Trán hắn rịn mồ hôi, người cũng nóng dính dấp, cái nóng này không giống với cái nóng trước kia, mà giống như nhiệt lượng tỏa ra từ bên trong cơ thể.

Người hắn toát mồ hôi, cảm giác đầu nặng chân nhẹ đã đỡ hơn nhiều.

Đập vào mắt không phải là điện Thanh Lương quen thuộc, Lục Hòa Húc theo bản năng giơ tay nắm lấy đèn lưu ly bên cạnh, nâng lên thì thứ đầu tiên nhìn thấy là những chiếc túi thơm đuổi muỗi đủ màu sắc, treo một vòng quanh màn giường, ước chừng hơn mười cái, vải may trông không được mới, chắc là cắt từ quần áo cũ ra may lại.

Theo động tác ngồi dậy của hắn, giường đệm khẽ rung, mười mấy chiếc túi thơm đuổi muỗi cũng đung đưa theo.

Ánh mắt Lục Hòa Húc di chuyển theo những chiếc túi thơm này.

Trong phòng thoang thoảng mùi hương đuổi muỗi.

Nén hương cắm trong bát sứ bên cửa sổ đã cháy được một đoạn ngắn, tàn tro lả tả rơi xuống bệ cửa. Lá chuối tây ngoài cửa sổ khẽ đung đưa, đêm khuya tĩnh mịch, thi thoảng có tiếng ve kêu.

Thật yên tĩnh.

Đây là lần đầu tiên Lục Hòa Húc cảm nhận được cái gọi là cảm xúc bình yên.

Cả người hắn như đang bồng bềnh trên mặt nước, xung quanh là làn nước mềm mại nâng đỡ, vỗ về, an ủi, thì thầm.

Thật bình yên.

Bầu không khí kỳ lạ mà đáng luyến tiếc này dường như đã ngăn cách hoàn toàn cái nóng bức của ngày hè ở bên ngoài.

Nữ tử gục bên mép giường đã ngủ say, trên người tỏa ra một mùi lạ.

Lục Hòa Húc hơi cúi người, đưa tay vạch cổ áo sau của nàng ra, thấy phần lưng gần vai bầm tím một mảng, bên trên đã bôi dầu thuốc, mùi lạ kia chính là tỏa ra từ đây.

Lưng nữ tử rất trắng, vết bầm tím kia càng trở nên nổi bật.

Tô Trăn Trăn mơ màng cảm thấy dường như có thứ gì đó đang chạm vào mình.

Đầu ngón tay nóng hổi, mang theo chút ẩm ướt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!