Chương 17: Muốn có chàng

Trời đã quá muộn, Tô Trăn Trăn chỉ kịp sao chép xong nội dung trên một tấm bia đá rồi dừng lại.

Ngày tháng còn dài, lần sau lại hẹn.

Khi hai người chuẩn bị ra về, đi ngang qua đại điện, Tô Trăn Trăn nghiêng đầu nhìn thấy đại điện treo những chiếc đèn cổ kính, cảm thấy đi qua mà không vào chào hỏi thì thật thất lễ.

"Ta muốn vào dập đầu bái lạy Tôn Tư Mạc."

Dù sao cũng đã lấy trộm phương thuốc của người ta.

Mục Đán đứng bên cạnh gật đầu, chẳng hề tỏ ra mất kiên nhẫn, xách theo chiếc đèn lưu ly đẹp đẽ của mình, cùng nàng bước vào đại điện.

Tô Trăn Trăn thầm nghĩ, mình gả đúng người rồi.

Hai người bước lên bậc đá tiến vào đại điện, chính giữa điện thờ tượng đồng của Tôn Tư Mạc, phía trước có một bàn án dài hình chữ nhật, bên trên bày biện hoa quả tươi và lư hương đang tỏa khói nghi ngút.

Trong điện đặt ba tấm đệm cói, Tô Trăn Trăn nâng váy bước tới, quỳ xuống tấm đệm ở giữa, vô cùng thành kính cúi người vái lạy.

Đệm cói rất lớn, khi dập đầu trán nàng còn chạm vào mép đệm.

Nhìn chung thì đệm cói rất êm ái, nhưng Tô Trăn Trăn lại cảm thấy trán mình như va phải thứ gì đó.

Nàng ngồi thẳng dậy, đưa tay sờ thử.

Sờ thấy mép đệm cói có chút kỳ lạ, dường như có vật gì đó nhô lên.

Tô Trăn Trăn đưa tay ấn xuống, ngay sau đó, bức tượng đồng Tôn Tư Mạc phía trước phát ra tiếng động lạ.

Trong điện có treo đèn lồng, tuy ánh sáng không quá rực rỡ nhưng cũng không đến mức tối tăm không nhìn rõ vật.

Tô Trăn Trăn trân mắt nhìn bức tượng đồng xoay một vòng trước mặt mình, để lộ ra phần lưng.

Tô Trăn Trăn túm chặt lấy tay áo Mục Đán bên cạnh, lắp bắp nói: "Hiển, hiển linh rồi sao?"

"Là cơ quan, nàng chạm phải cơ quan rồi."

Cơ quan sao?

Tô Trăn Trăn đứng dậy, cẩn thận đá tấm đệm cói trước mặt ra, quả nhiên nhìn thấy bên dưới có một viên gạch màu sắc khác biệt so với những viên còn lại.

Đây là viên gạch kích hoạt cơ quan.

Dựa theo những tình tiết trong phim truyền hình mà Tô Trăn Trăn đã xem...

"Sẽ không có ám khí gì b*n r* chứ?" Nàng lo lắng, càng siết chặt tay Mục Đán hơn.

Tuy nàng lớn hơn hắn ba tuổi, nhưng Tô Trăn Trăn phát hiện mình chẳng gánh vác được việc gì.

Ngược lại là Mục Đán, thiếu niên nhỏ hơn nàng ba tuổi này, gặp phải chuyện như vậy mà sắc mặt không hề thay đổi, vô cùng bình tĩnh.

"Không có." Lục Hòa Húc nói: "Nếu có thì chúng ta chết lâu rồi."

"Phui phui phui." Tô Trăn Trăn đưa tay bịt miệng thiếu niên.

[Mềm quá.]

"Không được nói những lời xui xẻo như vậy."

[Ta lén sờ thêm cái nữa chắc không bị phát hiện đâu nhỉ?]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!