Tô Trăn Trăn nằm bên mép giường ngủ thiếp đi, đến khi tỉnh lại thì phát hiện trên giường đã chẳng còn ai.
Cửa sổ chưa mở, ánh nắng ban mai rọi vào phòng, hôm nay lại là một ngày nắng đẹp.
Thời gian tuyệt vời để ở riêng với mỹ thiếu niên lại bị nàng ngủ quên mất, lười biếng thế này thì làm sao theo đuổi người ta được chứ.
Tô Trăn Trăn cử động cơ thể cứng đờ, cảm thấy cổ như bị trẹo.
Trời còn sớm, bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào huyên náo, cửa viện không đóng, một đội Cẩm Y Vệ đeo đao xông vào, bắt đầu lục soát tiểu viện.
Tô Trăn Trăn nép mình vào góc tường cúi đầu đứng đó, nghe rõ cả tiếng tim mình đập thình thịch.
Người dẫn đầu bước vào, quan sát nàng từ trên xuống dưới một lượt: "Có thấy một kẻ mặc đồ đen nào không?"
Tô Trăn Trăn lắc đầu.
Đội Cẩm Y Vệ kia vừa vặn lục soát xong: "Đại nhân, không có ai cả."
"Đi."
Đội Cẩm Y Vệ này đến nhanh mà đi cũng nhanh.
Tô Trăn Trăn thở phào nhẹ nhõm.
Nàng còn tưởng thân phận nằm vùng của mình bị bại lộ rồi chứ, hóa ra chỉ là truy bắt hắc y nhân.
Cẩm Y Vệ canh phòng nghiêm ngặt như vậy mà còn dám xông vào, không biết là gan to hay là liều mạng nữa.
Tô Trăn Trăn từ góc tường bước ra, định đi đóng cửa phòng thì bất chợt một giọt nước rơi xuống mặt.
Nàng đưa tay quệt qua má, một vệt máu đỏ tươi đập vào mắt.
Tô Trăn Trăn đứng chôn chân tại chỗ, không dám ngước lên nhìn.
Nàng nhấc chân, tay chân cứng đờ muốn bước ra khỏi căn phòng này.
Nhưng kẻ nấp trên xà nhà còn nhanh hơn nàng.
Một lưỡi dao găm lặng lẽ kề sát cổ nàng, theo sau là giọng nữ trầm thấp: "Đừng động đậy."
Tô Trăn Trăn lập tức đứng im như tượng.
"Ngươi biết chữa bệnh?"
Trong phòng chất đầy thảo dược nên hắc y nhân mới hỏi như vậy.
Tô Trăn Trăn vội vàng đáp: "Biết, ngươi đừng giết ta, ta có thuốc, có thể chữa thương."
Lưỡi dao kề cổ nàng từ từ thu lại: "Quay lại đây."
Tô Trăn Trăn cẩn thận xoay người, nhìn thấy nữ tử mặc đồ đen bịt mặt phía sau, dáng người mảnh khảnh, chỉ lộ ra đôi mắt, trên cánh tay có một vết dao chém sâu thấu xương.
Nhìn thấy mặt Tô Trăn Trăn, đôi mắt hắc y nhân rõ ràng hơi mở to hơn một chút.
Chắc chắn không phải bị nhan sắc của nàng làm cho kinh ngạc, mà là người quen.
Tô Trăn Trăn mở tủ thuốc nhỏ của mình, lấy ra một lọ sứ trắng đưa cho nàng ta: "Thuốc cầm máu."
Hắc y nhân thân hình mảnh mai nhưng không hề thiếu sức mạnh nhìn chằm chằm Tô Trăn Trăn một lúc, đột nhiên nắm lấy cánh tay nàng, rạch một đường lên mu bàn tay nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!