Chương 15: Đừng chết

Tô Trăn Trăn biết Thẩm Ngôn Từ đã cài cắm không ít tai mắt trong cung, nhưng nàng không ngờ rằng, Mục Đán vậy mà cũng là người của y.

Khoan đã, nếu đều là kẻ nằm vùng, vậy thì nàng có thể yên tâm theo đuổi hắn rồi chứ? Dẫu có chết cũng được chôn chung một chỗ, làm đôi uyên ương đồng huyệt.

Tất nhiên vẫn còn một vấn đề nữa.

"Sao ngươi biết ta là... ám cọc?"

Tiểu thái giám ngồi bên mép giường, đưa tay nghịch ngợm dải tua rua treo trên màn: "Cấp bậc của ta cao hơn ngươi."

Tô Trăn Trăn: ...

Nhớ ra rồi, nàng là loại ám cọc cấp thấp nhất, đương nhiên sẽ không biết thân phận của những người cấp trên, nhưng cấp trên lại nắm rõ thân phận của nàng.

Kể từ khi xuyên vào thế giới trong sách này, Tô Trăn Trăn luôn cảm thấy mình như đang đứng chênh vênh bên bờ vực thẳm, gió chỉ cần thổi nhẹ một cái, nàng nghiêng người một chút, trước mắt đã là vực sâu vạn trượng, có thể tan xương nát thịt bất cứ lúc nào.

Nhưng bây giờ, bên cạnh nàng đã có thêm một người.

Tuy rằng chỉ là biến thành hai người cùng đứng bên bờ vực, nhưng Tô Trăn Trăn lại cảm thấy an tâm hơn hẳn.

Trong phòng tĩnh lặng như tờ, cơn tức nghẹn trong lòng Tô Trăn Trăn suốt cả ngày bỗng chốc tan biến, tâm tư lại bắt đầu bay bổng.

Tô Trăn Trăn khẽ nghiêng đầu nhìn thiếu niên.

Dải tua rua màu xanh sẫm quấn quanh ngón tay trắng ngần của hắn, từng vòng từng vòng, càng làm nổi bật bàn tay thon dài như ngọc.

Tô Trăn Trăn tự hỏi, tại sao trên đời lại có một người sinh ra đã hoàn toàn phù hợp với gu thẩm mỹ của nàng đến vậy, từ sợi tóc cho đến đầu ngón tay đều khiến nàng ưng ý.

Lục Hòa Húc quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt của Tô Trăn Trăn.

Hắn khẽ nheo mắt, vươn một ngón tay về phía nàng.

Tô Trăn Trăn theo bản năng ghé mặt lại gần, chóp mũi nàng vừa vặn chạm vào đầu ngón tay thiếu niên.

Bạn của Tô Trăn Trăn có nuôi một chú chó Phốc sóc nhỏ rất đáng yêu, trông như một con cáo nhỏ, toàn thân lông trắng muốt. Nếu bạn đưa một ngón tay ra, nó sẽ dùng chóp mũi cọ vào tay bạn.

Cái mũi ươn ướt dụi vào ngón tay, đôi mắt cún con long lanh nhìn bạn, trông vô cùng ngoan ngoãn đáng yêu.

Lục Hòa Húc nhếch môi cười, rõ ràng là cảm thấy thú vị, hắn không cử động, chỉ mở miệng nói: "Trên mặt ngươi có dính gì kìa."

Tô Trăn Trăn sững sờ, theo bản năng ngồi thẳng dậy, hai má ửng hồng.

Nàng đưa tay lau qua loa trên mặt.

Thấy trên mu bàn tay dính một mảnh thảo dược mỏng tang.

Cũng chẳng biết dính lên mặt từ lúc nào.

Chắc không còn dính chỗ nào nữa chứ?

Tô Trăn Trăn sờ sờ mặt, nàng đứng dậy vén một nửa màn giường lên, sau đó nương theo ánh sáng từ chiếc đèn lưu ly của Mục Đán để soi mình trong gương.

Hết rồi.

Tuy trong phòng lờ mờ tối, nhưng Tô Trăn Trăn vẫn có thể nhìn thấy bóng dáng mờ ảo của tiểu thái giám trong gương.

Nàng nhìn vào gương nói: "Ngươi đi theo Ngụy Hằng chắc vất vả lắm nhỉ?"

Tô Trăn Trăn nhớ lại tiểu thái giám ban ngày thì mất hút, tối đến lại mang vẻ mặt mệt mỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!