Tô sơn đã ăn xong. Đào cũng đã hết.
Tô Trăn Trăn và tiểu thái giám nằm song song dưới mái hiên, gió hè hây hẩy thổi, nàng nheo mắt ngắm vầng trăng sáng treo lơ lửng trên bầu trời.
Tiểu thái giám lúc này tựa như một chú mèo hung dữ đã được vuốt lông, ngoan ngoãn nằm trên chiếc ghế mây bên cạnh nàng.
"Hôm nay chỗ nghĩa phụ ngươi có xảy ra chuyện gì không?"
Khóe môi tiểu thái giám khẽ nhếch, như thể tóm được cái đuôi nhỏ của kẻ nằm vùng.
"Kỳ thi Xuân lần này xảy ra chút chuyện, nghe nói có kẻ gian lận." Nói xong, Lục Hòa Húc nghiêng đầu, ánh mắt rơi trên khuôn mặt Tô Trăn Trăn, trong đáy mắt lóe lên vẻ hứng thú.
Tô Trăn Trăn gật đầu: "Vậy ngươi đừng quên uống thuốc."
"Thuốc này mỗi ngày một lần, mỗi lần một viên, sau khi dùng điểm tâm sáng thì ăn, tối trước khi ngủ ăn thêm một viên nữa. Ta đã làm đủ lượng thuốc cho một tháng, ngươi cứ uống trước xem hiệu quả thế nào." Nói đến đây, Tô Trăn Trăn khựng lại, thở dài thườn thượt.
Haizz, cái chốn đấu đá chính trị ăn thịt người này. Haizz, cái vị mỹ thiếu niên tốn tiền này.
Cũng không biết trước kia hắn đã trải qua những gì mà tuổi còn trẻ cơ thể lại ra nông nỗi này. Cũng may là tuổi đời còn nhỏ, tẩm bổ điều dưỡng cẩn thận chắc sẽ khôi phục lại bình thường.
Trong lòng Tô Trăn Trăn bắt đầu tính toán những loại dược liệu cần dùng sau này, có rất nhiều loại dù ở hiện đại cũng vô cùng đắt đỏ, chứ đừng nói là ở thời cổ đại vật tư khan hiếm.
Nàng phải tích cóp nhiều tiền hơn nữa mới nuôi nổi Mục Đán.
"Còn gì nữa không?" Bên cạnh đột nhiên vang lên tiếng nói.
Tô Trăn Trăn theo bản năng nghiêng đầu. Hả?
"Vụ án gian lận thi cử ấy."
À, chuyện này sao.
Tô Trăn Trăn nghiêng đầu ngẫm nghĩ: "Cũng đáng thương thật."
Mang theo đầy ắp hoài bão bước vào chốn quan trường, từ lòng son báo quốc đến tâm tàn ý lạnh như lan khô.
Nhưng mà người sống trên đời này, ai chẳng phải chịu uất ức.
Tiểu thái giám bên cạnh im lặng, đêm đã về khuya, mí mắt Tô Trăn Trăn trĩu nặng, cơn buồn ngủ dần ập tới.
Trong chậu hoa bên cạnh cắm một nén hương đuổi muỗi, hương thơm dìu dịu lượn lờ, từng làn khói mỏng manh chậm rãi tỏa ra, thấm đẫm mùi hương thanh nhã.
Lục Hòa Húc chậm rãi mở mắt, chỉ cần nghiêng đầu là có thể nhìn thấy người con gái đang nằm bên cạnh, ngủ say không chút phòng bị.
Hắn chống tay lên má, hơi nghiêng đầu, đầu ngón tay khẽ nâng lên, móc lấy lọn tóc đen nhánh uốn lượn trên mặt đất của nàng.
Hắn không tin nàng vô cớ hỏi han, sau khi nghe chuyện gian lận thi cử lại chẳng có suy nghĩ gì trong lòng.
[Hắn không phải là định hôn trộm ta đấy chứ?]
Lục Hòa Húc mặt không cảm xúc buông lọn tóc kia ra.Ngụy Hằng ngồi sau bàn án, trước mặt bày mấy trăm bài thi. Hắn mất trọn một ngày một đêm mới xem hết toàn bộ. Nghi hoặc trong lòng hắn ban ngày cuối cùng cũng có lời giải đáp. Một trăm ba mươi mốt vị Tiến sĩ, toàn bộ đều là những kẻ được nhét vào.
"Ha, ha ha ha ha..."
Ngụy Hằng tức quá hóa cười. Hắn biết triều đình hiện nay có chút nực cười, nhưng không ngờ lại nực cười đến mức độ này. Đây là tròn một trăm ba mươi mốt người đấy!
Ngụy Hằng đưa tay day trán, Hàn Thạc đang đứng trước mặt hắn.
"Ngụy đại nhân?" Hàn Thạc nhìn Ngụy Hằng như sắp phát điên, theo bản năng lùi lại một bước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!