Hành cung núi Thanh Lương chiếm diện tích cực rộng, có thể xem như một hoàng cung thu nhỏ.
Tô Trăn Trăn vén rèm xe ngựa bước ra, đập vào mắt là tường hồng ngói xanh, mái cong trùng điệp. Nghe nói quanh đây còn bao trùm không ít cảnh quan vườn tược, bên trong nào là giả sơn hồ nước, đình đài lầu các không thiếu thứ gì, vừa cổ kính lại thanh tịnh, là chốn lui tới yêu thích nhất của các quý nữ và lang quân.
Đã vào hạ, trên núi trúc xanh bạt ngàn. Tô Trăn Trăn nhờ phúc của Mục Đán mà được ở cùng hắn trong một tiểu viện độc lập, bốn bề được hàng ngàn khóm trúc xanh che rợp. Vừa bước vào liền cảm thấy toàn thân khoan khoái, cái cảm giác dính dấp khó chịu của ngày hè quẩn quanh người dường như tan biến hết.
Trong viện có một dòng suối trong vắt chảy vòng ra gian nhà trước, tưới tắm cho cây chuối tây to lớn mọc nơi đầu tường.
Tiểu viện có tổng cộng ba gian, một gian sáng hai gian tối, ở giữa là sảnh khách, hai bên là phòng ngủ.
"Ngươi muốn ở gian nào?" Tô Trăn Trăn hỏi Mục Đán.
Tiểu thái giám vươn ngón tay, uể oải chỉ về phía gian phòng tối hơn ở bên phải.
Vừa khéo, Tô Trăn Trăn lại thích nơi nhiều ánh nắng.
Nàng đeo tay nải của mình bước vào gian phòng bên trái, bên trong bài trí tinh xảo, giường chõng bàn ghế đầy đủ mọi thứ.
Kể từ khi xuyên không đến nay, đây là lần đầu tiên Tô Trăn Trăn được sở hữu một phòng ngủ độc lập của riêng mình.
Chăn đệm trong phòng trông như mới được thay, chất liệu cũng thuộc hàng thượng hạng, đúng là thơm lây từ Mục Đán.
Hiện tại trời đã tối, để ngày mai nàng mang ra ngoài phơi nắng vậy.
Tô Trăn Trăn dạo một vòng quanh phòng, sau đó mở cửa sổ ra.
Trong phòng đang đốt loại hương đã cắm sẵn, ngửi mùi liền biết là dùng để đuổi muỗi.
Sau đó nàng phát hiện trong phòng mình ở lại có cả nhà xí và nơi tắm rửa riêng biệt. Trời mới biết nàng đã bao lâu rồi không được hưởng thụ nhà vệ sinh khép kín!
Tô Trăn Trăn vừa ngâm nga khúc nhạc nhỏ vừa chuẩn bị xuống bếp đun nước tắm, liền thấy hai tiểu thái giám xách thùng nước đi vào phòng Mục Đán.
"Hai vị công công đang làm gì vậy?"
Hai tiểu thái giám kia nhìn thấy nàng, hơi khom người: "Nô tài đang đánh nước tắm cho Mục Đán công công."
Địa vị của Mục Đán vậy mà đã cao đến mức có hai tiểu thái giám hầu hạ rồi.
Tô Trăn Trăn vừa lắc đầu vừa tự mình đi đun nước tắm. May mà nàng đi theo Mục Đán không bị phân phó công việc gì, bằng không nàng chẳng những không rảnh tự đun nước tắm cho mình mà còn phải đi hầu người khác tắm rửa.
Khoan đã, không phải làm việc! Thế này thì có khác gì đi nghỉ dưỡng được trả lương đâu? Chẳng khác chút nào!
Tô Trăn Trăn ngâm mình trong thùng gỗ lớn, vừa dùng xơ mướp kỳ cọ cơ thể, vừa vui vẻ tiếp tục ngân nga.
Rời xa con quái vật ăn thịt người là hoàng cung kia, đến núi Thanh Lương, Tô Trăn Trăn cảm thấy mình như được màu xanh bạt ngàn trên núi chữa lành.
Lắng nghe tiếng côn trùng rả rích, tiếng ve kêu trong viện, giấc ngủ buổi tối của nàng cũng trở nên ngọt ngào.
Tô Trăn Trăn ngủ một giấc đến khi tự tỉnh, đây là lần đầu tiên kể từ khi xuyên đến thế giới này nàng được ngủ ngon như vậy.
Nhìn ánh nắng bên ngoài, cả người nàng khoan khoái rạng rỡ hẳn lên!
Tô Trăn Trăn thức dậy mặc y phục chỉnh tề, bắt đầu rửa mặt súc miệng, sau đó mang chăn đệm hôm qua ngủ ra phơi, lại mang cả quần áo mình đem theo ra phơi nắng, xong xuôi mới chuyển một chiếc ghế ra ngồi dưới hiên hóng gió đợi Mục Đán dậy.
Đợi mãi đợi mãi, Tô Trăn Trăn vẫn không thấy Mục Đán xuất hiện.
Nàng nhìn sắc trời, chắc cũng sắp đến giờ Ngọ rồi nhỉ?
Ngoài cổng viện có tiểu thái giám xách hộp thức ăn đi vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!