Chậu than trong phòng giam nhỏ hẹp đã tàn. Nhiệt độ giảm dần, cái lạnh ẩm ướt lại bắt đầu xâm chiếm không gian. Tô Trăn Trăn ngồi bó gối dưới đất, giả vờ như không quen biết tiểu thái giám. Tiểu thái giám nhìn nàng một hồi, rồi nghiêng người ngồi xuống chiếc ghế đẩu.
Chiếc ghế thấp kê sát cái bàn cũ nát, phòng giam vốn chật chội nay có thêm một người càng trở nên tù túng. Ngọn đèn lưu ly đặt trên bàn tỏa ra thứ ánh sáng dịu nhẹ, lung linh qua lớp vỏ thủy tinh tinh xảo. Lục Hòa Húc đặt giấy bút xuống bàn, một tay chống cằm ngồi đó. Tô Trăn Trăn hơi nghiêng đầu nhìn ra ngoài, nàng muốn xem có tên Cẩm Y Vệ nào lảng vảng gần đây không.
"Hơi lạnh." Tiểu thái giám gõ nhẹ xuống bàn. Bên ngoài lập tức vang lên tiếng bước chân.
Một tên Cẩm Y Vệ bước vào bưng chậu than đã nguội ra, rất nhanh sau đó đổi lại một chậu than cháy rực.
Nhiệt độ trong ngục dần ấm lên, cơ thể đang run rẩy của Tô Trăn Trăn cũng bắt đầu hồi phục. Nàng không dám nhìn thẳng vào tiểu thái giám, chỉ lén ngắm cái bóng của hắn đến ngẩn ngơ. Dưới ánh đèn lưu ly, bóng của Mục Đán đổ xuống, mỏng manh với những đường nét cắt hình tuyệt đẹp. Hắn chống cằm, cổ tay thon dài cũng được phác họa hoàn hảo.
Muốn nắm tay quá đi. Tô Trăn Trăn thẫn thờ nghĩ.
"Họ tên." Bên kia vang lên tiếng hỏi. Tô Trăn Trăn giật mình ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt lạnh nhạt của tiểu thái giám.
Thường tình thôi, thường tình thôi, vào lúc thế này thì phải vạch rõ ranh giới với nàng, nếu không sẽ bị liên lụy mất.
"Tô Trăn Trăn, chữ Trăn trong 'Trăn trăn kỳ diệp'." (*)
Tô Trăn Trăn nói xong, nghe giọng mình có chút nghẹn ngào. Nàng đưa tay sờ mặt, mới phát hiện mình đã khóc từ lúc nào không hay. Được rồi, nàng có chút đau lòng. Được rồi, nàng thực sự rất đau lòng. Trong lòng tuy nghĩ đây là chuyện thường tình, nhưng vẫn thấy tủi thân. Nữ nhân cúi đầu ngồi bó gối ở đó, chỉ lộ ra mỗi cái đỉnh đầu tròn vo. Những giọt lệ vụn vỡ rơi xuống đám cỏ khô, thấm ướt một mảng nhỏ.
Trong tầm mắt nhạt nhòa xuất hiện đôi hắc hài. Cán bút lông hơi lạnh nâng cằm nàng lên, Tô Trăn Trăn ngước mắt, nhìn thấy Mục Đán đang ngồi xổm trước mặt mình. Mấy ngày không gặp, tiểu thái giám dường như lại gầy đi một chút, da trắng hơn, môi đỏ hơn, dưới ánh đèn lưu ly, cả người hắn như được tráng một lớp men ngọc tuyệt đẹp.
"Khóc cái gì?" Hắn hỏi.
Tô Trăn Trăn run run hàng mi, không nói gì.
Lục Hòa Húc cau mày, hắn vứt cây bút lông trong tay đi, đổi thành dùng đầu ngón tay bóp lấy cằm nàng.
[Lạnh quá.]
Ánh mắt Lục Hòa Húc rơi xuống chậu than kia. Hắn không thích nóng. Nhiệt độ trong phòng giam này đã khiến hắn vô cùng mất kiên nhẫn.
[Sợ quá.]
[Ôm ta đi.]
Lục Hòa Húc dời mắt xuống, chạm vào đôi mắt đẫm lệ của nữ nhân.
"Muốn ta ôm ngươi không?"
Tô Trăn Trăn trợn tròn mắt trong nháy mắt, nàng theo bản năng nhìn ra ngoài, bên ngoài tối om, cũng không nhìn rõ có người hay không. Nàng run rẩy lắc đầu: "Không cần."
[Ôm ta ôm ta ôm ta ôm ta ôm ta ôm ta.]
Lục Hòa Húc nghiêng đầu nhìn nàng, đầu ngón tay lướt qua vùng cằm ướt đẫm của nàng. Toàn là nước mắt của nàng, ươn ướt, dinh dính, nóng hổi.
Phiền phức.
Tiểu thái giám giơ tay, cởi áo khoác ngoài trên người ra, tùy ý khoác lên người Tô Trăn Trăn.
Được bao bọc trong chiếc áo mang mùi hương lạnh lẽo, Tô Trăn Trăn ngẩn ra một chút, theo bản năng đưa tay nắm chặt lấy vạt áo, như nắm được cọng rơm cứu mạng, dùng sức đến mức các khớp tay trắng bệch.
Nàng vùi nửa khuôn mặt vào trong áo, mùi hương lạnh nhàn nhạt xua tan đi mùi ẩm mốc thối rữa của Chiếu Ngục, cũng khiến trái tim nàng dần bình ổn lại.
"Lần này chắc ta chết thật rồi." Tô Trăn Trăn cúi đầu, gục xuống thấp nhất như một chú cún con, tuy không phát ra tiếng động, nhưng trông nàng chẳng khác nào một chú chó nhỏ đang nức nở.
Trong lòng Lục Hòa Húc lại dấy lên một sự bực bội vô cớ.
Cái chậu than này nóng thật đấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!