Chương 10: Ta lạnh, mau ôm ta một cái

Ai cơ?

À, Thẩm lột da đó hả.

"Lại đây."

Mỹ thiếu niên vẫy tay.

Tô Trăn Trăn bước tới, nhìn thấy chiếc cổ trắng ngần thanh mảnh đang ngẩng lên của thiếu niên.

Thiếu niên giơ tay, nắm lấy đầu ngón tay nàng.

Tô Trăn Trăn nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch như trống.

Đầu ngón tay tiểu thái giám hơi lạnh, giống như bạch ngọc bọc trong đá lạnh.

"Hắn là ai thế?"

"Nghe nói là Thẩm đại nhân."

[Thẩm Ngôn Từ cái đồ chó chết.]

Lục Hòa Húc cau mày.

"Thẩm đại nhân vô tình ngắt một bông mẫu đơn, suýt chút nữa gây rắc rối lớn cho ta."

[Thẩm Ngôn Từ cái đồ chó chết.]

"May mà cuối cùng ta không bị phạt."

[Thẩm Ngôn Từ cái đồ chó chết.]

[Thẩm Ngôn Từ cái đồ chó chết.]

[Thẩm Ngôn Từ cái đồ chó chết.]

Lục Hòa Húc buông tay ra.

Tô Trăn Trăn mỉm cười: "Được rồi, chúng ta châm cứu nhé."

Hả?

Lục Hòa Húc ngước mắt, nhìn thấy cây kim bạc mảnh dài trên tay Tô Trăn Trăn.

Đồng tử hắn co rút lại trong nháy mắt, người ngả ra sau, đập mạnh vào bức tường phía sau.

Tiểu Nam Cung bỏ hoang đã lâu, bức tường loang lổ vôi vữa, dính đầy lên người tiểu thái giám.

"Bỏ ra..."

Tô Trăn Trăn nghe thấy giọng nói run rẩy của tiểu thái giám.

Nàng vội vàng cất kim bạc đi.

Lục Hòa Húc mặt mày tái nhợt dựa vào tường, tóc xõa xuống che khuất hai bên mặt, trong mắt tràn ngập tơ máu hung tàn.

Muốn giết người.

Hắn đột ngột đứng dậy, rồi bị Tô Trăn Trăn ấn ngồi xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!