Chương 8: (Vô Đề)

"Tại sao sau khi gặp cô một lần, hắn liền tự sát?"

"Câu nói 『Tôi không cần cô nữa』 và 『Không cần cả thế giới này nữa』của cô rốt cuộc có ý gì?"

"Cái gì gọi là 『chỉ có g**t ch*t chính mình, mới có thể thật sự trốn thoát khỏi tất cả những điều này』?"

Giờ phút này, tôi giữ im lặng.

Đây là kết quả tôi đã dự liệu, nhưng tôi vẫn cảm thấy bất ngờ.

Rốt cuộc thì hắn ta tự sát ở đâu mà chẳng được, tại sao cứ phải tự sát trong khu vườn của cô chủ chứ?

Tình yêu đích thực?

Tôi không tin đâu.

Tôi càng không ngờ hắn ta lại chuyển tiền cho gã tài xế, gián tiếp thừa nhận sự thật hắn ta đùa bỡn phụ nữ.

"Nhậm Thu Hồng..." Cảnh sát không còn khách khí với tôi nữa, quát lớn: "Phó Gia Minh biết lặn, cái chết của cô Nùng là do hai người cùng nhau lên kế hoạch."

"Không có cô Nùng, cô có thể thừa kế mọi tài sản của cô ấy."

"Không có cô ấy, cô và Phó Gia Minh có thể đường đường chính chính ở bên nhau."

"Nhưng hai người vạn lần không ngờ tới, sẽ có người tận mắt chứng kiến cô phá hoại xe của cô chủ."

"Cô biết mình không thoát được, cho nên, cô mê hoặc Phó Gia Minh chết thay cô."

"Hắn chết rồi, trước khi chết lại gián tiếp thừa nhận mình là cao thủ đùa bỡn phụ nữ, cũng coi như gián tiếp gánh tội danh hại chết cô Nùng, như vậy cô có thể bình an vô sự."

Tôi càng nghe, lông mày càng nhíu chặt, người nọ tiếp tục bổ sung: "Cô cũng là một cao thủ đùa bỡn tình cảm, Phó Gia Minh chỉ là công cụ lợi dụng của cô, có đúng không?"

Tôi bất mãn nói: "Cảnh sát, anh hỏi cung như vậy hình như không đúng quy tắc nhỉ?"

"Tôi không mời luật sư, nhưng không có nghĩa là tôi mất đi nhân quyền."

"Anh không tìm được bằng chứng nào xác đáng thì đừng có sủa bậy một cách bất lực trước mặt tôi."

"Bộ cảnh phục trên người anh là quyền lợi pháp luật ban cho anh, cũng là sự ràng buộc mà nhân dân trao cho anh."

"Cẩn thận lời nói để giữ chức vụ, hành sự thận trọng để giữ bình an."

Đối với sự khiêu khích của tôi, lẽ ra anh ta phải rất kinh ngạc, thế nhưng, anh ta chỉ mỉm cười, dường như đã tìm lại được sân nhà: "Cô cho rằng Phó Gia Minh chết rồi là có thể rũ sạch bản thân sao?"

"Cô xem đây là cái gì?"

Anh ta cầm một tờ giấy A4 dí thẳng vào trước mặt tôi, bên trên là dấu vết tìm kiếm trên web.

"Làm thế nào để phanh xe mất tác dụng nhưng lại không thể lập tức bị phát hiện?"

Người nọ nói với vẻ nắm chắc phần thắng: "Cô tưởng cô không dùng điện thoại mà lấy máy tính của mình đăng nhập, không tìm kiếm ở địa chỉ IP thường dùng, không sử dụng tài khoản cá nhân thì chúng tôi không tra ra được dấu vết nào à?"

"Chúng tôi có thể truy ngược lại."

"Tìm địa chỉ IP, thời gian của từ khóa tìm kiếm, xác nhận thiết bị, kiểm tra camera giám sát."

"Cho dù không phải đích thân cô tra cứu, chúng tôi cũng có thể tìm ra manh mối, huống hồ chuyện lớn như vậy, cô dám nhờ người khác làm sao?"

Người nọ cười hỏi: "Ba ngày trước khi cô Nùng xảy ra chuyện, ở nhà văn hóa trên phố thương mại cô đã dùng máy tính của ai, tìm kiếm cái gì, cô nên có ấn tượng chứ nhỉ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!