Cô ấy "chậc" một tiếng: "Nhậm Thu Hồng, từ nhỏ đến lớn mày làm gì cũng là giỏi nhất, tại sao cứ dính vào chuyện đàn ông là lại ngu muội như vậy?"
"Mày muốn đàn ông, chỉ cần vẫy tay một cái, loại đàn ông nào mà chẳng tìm được?"
Giây phút đó, tôi thật sự rất hận cô ấy.
Cô ấy đem chút bản ngã duy nhất trong lòng tôi giẫm nát dưới chân, vô tình mà lạnh lùng chà đạp.
Cô ấy đem thứ tình yêu mà tôi coi là thiêng liêng cao cả như thần thánh xé cho tan nát.
Người đàn ông vĩ đại đã từng chút một khơi dậy ý thức bản ngã trong tôi, trong mắt cô ấy chỉ là một con chó hèn mọn cầu xin người khác.
Cô ấy không cần nữa, vứt bỏ như vứt miếng giẻ lau, nhưng lại không cho phép tôi nhặt lên.
Đây là lần đầu tiên tôi rơi lệ trước mặt cô ấy.
Không phải vì Phó Gia Minh đã đi, mà là vì tôi muốn g**t ch*t cô ấy.
Rốt cuộc, tôi đã phụ lòng mong đợi của mọi người, bước lên một con đường vực thẳm tối tăm, lạnh lẽo khác.
19
Tôi thừa nhận một cách rành mạch: "Phanh xe là do tôi cố ý phá hỏng."
"Dưới nước tôi cũng đã sắp xếp cả rồi."
"Chỉ cần không tìm thấy xác thì đó chính là vụ án mất tích."
"Tài sản không thể thừa kế, nhưng sẽ bị đóng băng, đợi đến khi đủ thời hạn, chúng vẫn sẽ thuộc về tôi, không ai cướp đi được."
"Cô ấy chết rồi, ngọn núi lớn đè trên người tôi sụp đổ rồi, tôi được tự do rồi."
Tôi càng nói, sắc mặt cảnh sát càng khó coi.
Anh ta không hiểu.
Tôi biết, mọi người đều không hiểu.
Cô chủ đối xử tốt với tôi như vậy, sao tôi có thể vì một thằng đàn ông mà giết cô ấy?
Tôi không nhịn được mà "hề hề hề" cười lên, điều này khiến sắc mặt của các cảnh sát càng thêm khó xử, thậm chí, trong ánh mắt họ còn lộ ra vẻ kinh hãi và sợ sệt.
Tôi bình thản nói: "Nhưng cho dù tôi đích thân thừa nhận, các người cũng không thể làm gì được tôi. Có người thấy tôi vào xe của cô ấy, nhưng không ai thấy rốt cuộc tôi đã làm gì trong xe cô ấy."
"Việc tôi vào xe của cô ấy thực sự quá đỗi bình thường, tôi có thể cung cấp mọi dịch vụ mà cô ấy cần."
"Ở trong bếp, tôi là đầu bếp của cô ấy."
"Ở trên xe, tôi là tài xế của cô ấy."
"Ở công ty, tôi là nhân viên của cô ấy."
Cậu cảnh sát không còn khách khí với tôi nữa, quát lớn: "Xác chết rốt cuộc đã ở đâu?"
Tôi thản nhiên nói: "Tôi không biết."
"Tóm lại, các người không tìm được đâu."
Tôi bắt đầu khiêu khích cảnh sát.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!