Nhưng cô ấy đã đem cả thể xác và tinh thần của mình trao cho Phó Gia Minh.
Cô ấy bắt đầu cảm thấy kỳ lạ, hỏi tôi: "Thu Hồng, sao mày không nói xấu Phó Gia Minh nữa?"
"Anh Phó quả thật là người có tài hoa, cô chủ thích là được rồi, tôi không có gì để nói cả."
Cô chủ bắt đầu nghi ngờ, nhưng Phó Gia Minh đã khéo léo che đậy: "Cô ấy chỉ lo anh sẽ làm tổn thương em, anh nói với cô ấy mình sẽ không làm vậy, cô ấy tự nhiên sẽ không nhắm vào anh nữa."
Hắn ta lại nói đùa: "Giai Lạc, ai ai cũng nói anh khắc vợ, em không sợ à?"
Cô chủ ngắm nghía gương mặt điển trai khiến phụ nữ mê mẩn của hắn ta: "Tôi có nói muốn kết hôn với anh à? Dù anh có khắc vợ thì liên quan gì đến tôi?"
"Tôi cho anh tiền, anh giúp tôi làm việc, sửa sang vườn là vậy, chuyện khác cũng vậy."
Cô ấy giơ tay, giống như một vị quân chủ lạnh lùng, ngón tay trắng nõn thon dài miết theo đường nét gương mặt của Phó Gia Minh, sau đó tàn nhẫn tát hắn ta một cái, không chút lưu tình sỉ nhục: "Anh là cái thá gì mà dám nói những lời này trước mặt tôi?"
"Nhớ kỹ, tôi vui, mọi thứ đều tốt, tôi không vui, ở chỗ tôi, anh ngay cả một con chó cũng không bằng."
Cô chủ rất không có cảm giác an toàn, nhưng cô ấy chưa từng cay nghiệt như vậy.
Mọi thứ Phó Gia Minh tốn công tốn sức làm đều đổ sông đổ bể.
Giây phút đó, tôi không biết mình nên đau lòng, hay nên thấy nhẹ nhõm.
Phó Gia Minh đứng sững ở đó, không dám nói gì.
Ngay sau đó, ánh mắt cô chủ rơi vào người tôi, cô ấy hỏi: "Sao? Tao đánh bạn trai tao, mày đau lòng à?"
Trong phút chốc, tôi cảm thấy tim mình như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Tôi đờ đẫn đứng đó, như một con cừu non chờ bị làm thịt.
Ánh mắt tôi nhìn cô chủ một cái, rồi rất theo thói quen mà cụp xuống.
Cô chủ lạnh lùng ra lệnh: "Đến trước linh vị mẹ mày quỳ đi, lúc nào nghĩ thông suốt nên nói với tao thế nào thì hẵng đứng lên."
16
Linh vị của mẹ tôi được đặt ở góc dưới bên trái linh vị của ông bà chủ.
Bà ấy làm bảo mẫu ở nhà họ Nùng cả đời, sớm đã không còn nhà riêng của mình nữa.
Mà con gái của bà cũng bị trói buộc trong căn nhà này, vì vậy, linh vị của bà có thể được đặt ở đây chính là ân huệ của chủ nhân.
Tuy nhìn kích thước linh vị cũng cảm thấy bà là người hầu của chủ nhân, nhưng bà cũng giống như chủ nhân, được hưởng sự cúng bái và tưởng nhớ của người sống.
Tôi và cô chủ đã từng vô số lần quỳ ở đây, báo cáo quá trình trưởng thành của chúng tôi cho họ nghe.
Tôi và cô chủ cũng từng dưới sự chứng giám của họ mà hẹn ước, kiếp này phải trông chừng giúp đỡ nhau, tương trợ lẫn nhau, có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu.
Điều khác biệt là, tôi còn từng thề ở đây, đời này kiếp này vĩnh viễn không phản bội cô chủ.
Không biết đã quỳ bao lâu, tôi chỉ cảm thấy toàn thân mỏi nhừ, mà màn đêm ngoài cửa sổ sớm đã tĩnh lặng.
Phó Gia Minh đẩy cửa bước vào, ngồi xổm bên cạnh tôi, khẽ nói: "Đứng lên đi, ngày mai tôi sẽ rời khỏi đây, cô nên vui mừng, cô ấy đã chọn cô, từ bỏ tôi."
Hắn ta lại cười tự giễu như vậy, phảng phất như đã chấp nhận mọi sự sắp đặt của số phận.
"Tôi đã quá coi trọng bản thân mình, tôi tưởng mình có khả năng khiến cho người khác vui vẻ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!