Tôi tưởng là cô chủ, không ngờ lại là Phó Gia Minh.
Hắn ta bưng một đĩa giò heo Đông Pha, tiếc nuối lắc đầu nói: "Vẫn là cô hiểu khẩu vị của Giai Lạc hơn, tôi đã thử rất nhiều lần rồi, nhưng đều không hợp khẩu vị của cô ấy."
Hắn ta khéo léo hỏi tôi: "Không lẽ cô trơ mắt nhìn cô ấy chết đói đấy chứ?"
Hắn ta lại hỏi tôi: "Cô chọn vứt bỏ lòng tự trọng để xin lỗi cô chủ của cô, tiếp tục nấu cơm cho cô ấy, hay là tạm thời gạt bỏ thành kiến với tôi, nói cho tôi biết bí quyết của món ăn này?"
Tôi suy đi tính lại, đã chọn vế sau.
Trong phòng bếp, tôi tỉ mỉ chuẩn bị nguyên liệu.
Phó Gia Minh đứng bên cạnh chăm chú quan sát, hắn ta nghiêm túc như một học trò nghèo dùi mài kinh sử.
Hắn ta thấy sắc mặt tôi khó coi, bèn cố tìm chuyện để nói: "Quan hệ của hai người rất tốt? Tốt đến mức không thể dung nạp người thứ ba sao?"
Tôi không thèm để ý đến hắn ta.
Tôi rất lo cho cô chủ, tôi sợ cô ấy ăn không ngon, tôi không muốn cô ấy không vui.
Hắn ta tiếp tục nói: "Cho nên, cô mới bài xích tôi như vậy?"
"Thêm một người yêu cô chủ của cô, bảo vệ cô chủ của cô bộ không tốt sao?"
Hắn ta tưởng mấy chuyện bẩn thỉu bản thân làm không ai biết à?
Hắn ta tưởng pháp luật không kết tội thì bản thân sẽ trong sạch sao?
Tôi chỉnh lửa vừa, đậy nắp nồi, lạnh lùng nhìn hắn ta: "Anh Phó, kéo một đóa hoa trên núi cao xuống vũng bùn khiến anh có cảm giác thành tựu đến vậy sao?"
"Nhìn người phụ nữ vì anh mà từng bước lún sâu, vì anh mà sống, vì anh mà chết, nội tâm anh thật sự thỏa mãn đến thế à?"
Hắn ta không hề tức giận vì bị tôi vạch trần lớp ngụy trang, trên người luôn mang một vẻ thư thái của người lớn đang nghe con nít nói đùa.
Hắn ta đánh giá tôi một lượt, cười hỏi: "Là vì chuyện này nên mới kháng cự tôi như vậy ư?"
10
Phó Gia Minh giải thích: "Những chuyện này tôi đều đã kể hết cho Giai Lạc nghe rồi, tôi không giấu giếm, càng không lừa gạt cô ấy."
"Anh kể cho cô ấy cái gì?" Tôi tức giận gào lên: "Kể cho cô ấy nghe anh có sức hút thế nào, có thể khiến đám phụ nữ kia cam tâm tình nguyện vì mình mà vứt bỏ mọi thứ? Hay là kể cho cô ấy nghe cô ấy là con mồi tuyệt vời nhất trong số những con mồi anh tìm được?"
Hắn ta trầm ngâm một lúc, hỏi vặn lại tôi: "Cô chủ nhà cô đã từng thân mật với người đàn ông nào khác như vậy chưa?"
"Đã từng không đề phòng người đàn ông nào khác như vậy chưa?"
"Đã từng đưa người đàn ông nào khác về nhà chưa?"
"Đã từng ăn cơm do người đàn ông nào khác nấu chưa?"
Tôi không trả lời được, hắn ta vẫn thản nhiên cười nói: "Cô thay vì cứ bám riết lấy quá khứ của tôi, chi bằng hãy suy nghĩ kỹ về những điều này đi."
"Nùng Giai Lạc, cô ấy là một con người, một con người độc lập, cô ấy không phải là động vật nhỏ cần cô đặt trong lòng bàn tay để bảo vệ, cô ấy nên có suy nghĩ của riêng mình, cô ấy nên có người khác để tin tưởng ngoài cô."
"Tôi có thể mở cửa trái tim cô ấy, có thể để cô ấy từng bước thoát ra khỏi thế giới sắc bén đang giam cầm cô ấy."
"Tôi có thể khiến cô ấy tin rằng, trên đời này không phải ai cũng đang nhăm nhe tính kế cô ấy."
"Cô có biết một người đã đóng cửa trái tim mà nay lại mở lòng mình ra để ôm lấy thế giới là chuyện khó khăn đến nhường nào không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!