Chương 2: (Vô Đề)

3

Tôi ngày ngày nghiền ngẫm, làm thế nào để trở thành thiên kim tiểu thư.

Cô ấy ngày ngày suy nghĩ, làm thế nào để thi được hạng nhất.

Cuối cùng, cô ấy cậy vào thân phận và tiền bạc của mình, vênh váo nói với tôi: "Mày là con gái bảo mẫu, lần nào cũng thi cao điểm hơn tao, có thấy hợp lý không?"

Tôi ngẫm nghĩ, hình như đúng là không hợp lý thật.

Bất kể là bà chủ vì con gái bảo mẫu thi hạng nhất mà mở tiệc linh đình, hay vì con gái mình thi hạng nhì mà phô trương rầm rộ thì đều không ổn lắm.

Từ đó, bất kể là kỳ thi nào, tôi đều cố tình khống chế điểm, vĩnh viễn thấp hơn cô chủ một điểm.

Thế là, cô chủ bị đả kích lớn, giương nanh múa vuốt, la lối om sòm khắp phòng: "Này, Thu Hồng, mày khống chế điểm của mày thì thôi đi, làm thế quái nào mày khống chế được cả điểm của tao vậy hả?"

Tôi nhướng mí mắt nói: "Nói thừa, cậu biết làm bài là do tôi dạy, tôi còn không khống chế nổi điểm của cậu à?"

Cô chủ tức giận, thi được một quả trứng ngỗng.

Nhưng cô ấy vạn lần không ngờ tới tôi lại thi được -1 điểm.

Tôi sửa cả đề bài trong bài thi, giáo viên nói tôi quá tự phụ, trừ tôi một điểm để răn đe.

Lần này cô chủ tâm phục khẩu phục, dù sao thì, chút tâm lý học cỏn con này đối với tôi dễ như trở bàn tay.

Cô chủ cuối cùng cũng nghĩ thông suốt, nhân tài cao cấp như tôi phải biết lôi kéo, giống như bà chủ lôi kéo mẹ tôi vậy, phải tìm mọi cách giữ rịt bên mình.

Rốt cuộc nếu để tôi ra ngoài thì tổn thất quá lớn.

Thế là, cô ấy muốn bà chủ sinh một đứa em trai, như vậy là có thể cưới tôi về nhà họ Nùng, sau đó đặt tên cho con của chúng tôi là "Nùng Gia Phi".

Tiếc là, bà chủ tin Phật.

4

Bà chủ cứ mùng một, ngày rằm là phải đi chùa thắp hương, còn sẽ kéo theo cả mẹ tôi đi cùng.

Hôm đó, chú tài xế ở nhà xin nghỉ.

Đúng lúc công ty của ông chủ không có việc, bị bà chủ kéo đi làm c* li.

Tiếc là, hôm đó Phật Tổ không hiển linh, ông chủ lái xe, bà chủ và mẹ tôi ngồi trong xe buôn chuyện, nghe nói tán gẫu rất vui vẻ.

Dù sao thì lúc cảnh sát trích xuất camera hành trình, không khí đúng là rất hòa thuận vui vẻ.

Thậm chí, một giây trước khi bị đâm xe, bà chủ vẫn còn nói đùa: "Chị ơi, chị nói xem nếu chúng ta đều đi cả rồi, hai đứa nhỏ sống có nổi không?"

Mẹ tôi nói: "Sống thì sống được, chỉ sợ chúng nó kén ăn thôi."

Ông chủ hốt hoảng nói: "Đàn bà các người đúng là lắm mồm thật!"

Cứ như vậy, tôi và cô chủ cùng lúc trở thành trẻ mồ côi.

Chúng tôi rất đau lòng.

Trước linh đường, chúng tôi ôm đầu khóc thảm thiết.

Tôi khóc lóc hỏi: "Sau này, còn có thể mày ăn gì, tao ăn nấy không? Tiền của mày, tao còn có thể tiêu xài tùy tiện không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!