Tôi trấn tĩnh lại một chút, đưa tay lau nước mắt nói: "Sau đó, bầu trời của tôi hoàn toàn sụp đổ, tất cả những gì khó khăn lắm mới tìm lại được, khát vọng sống, niềm tin vào thế giới, tinh thần bình thường, cảm xúc ổn định, giống như một cái hộp xi măng trong trận động đất, tan tành sụp đổ."
"Tôi đã nghĩ, sớm muộn gì cũng có một ngày, tôi sẽ có đủ tự tin để bước ra khỏi căn nhà đó."
"Tôi đã nghĩ mình sẽ thấy một thế giới khác, hóa ra, cô ấy cũng chẳng có gì khác biệt, tất cả những thứ tốt đẹp đó đều là giả dối."
"Tôi dường như sinh ra là để bị bỏ rơi, ngược đãi, tù đày, tôi không xứng đáng có được bất kỳ tình cảm tốt đẹp nào."
"Tôi muốn kéo theo cô ấy chết chung, đó là suy nghĩ duy nhất của tôi vào khoảnh khắc đó."
"Tôi có thể làm được điều đó, khóa trái cửa ra vào, sau đó phóng hỏa thiêu rụi cái lồng giam đã giam cầm cả cuộc đời mình."
Cảnh sát Lục dù sao cũng còn trẻ, luôn nói những lời không đúng lúc, anh ta kinh ngạc kêu lên: "Cho nên cô đã phóng hỏa đốt căn biệt thự đó, rồi mạo danh cô ấy rời đi?"
Nói xong chính anh ta cũng cảm thấy không ổn, nói: "Không đúng, Quan Văn Dao chịu trách nhiệm ăn uống của cô, có cơ hội bỏ thuốc ngủ vào đồ ăn của cô, nhưng cô thì có cách nào khiến cô ấy hôn mê chứ?"
"Huống hồ, cô mạo danh cô ấy thì có lợi ích gì cho cô?"
"Logic không hợp lý."
"Cô ấy là kẻ lừa đảo, hơn nữa còn là lừa đảo chuyên nghiệp, cô mạo danh cô ấy, không sợ bị cảnh sát bắt à?"
Tôi tiếp lời anh ta: "Dĩ nhiên là tôi sợ chứ, nhưng tiếp đó thế giới của tôi lại xảy ra biến động trời long đất lở."
Tôi nói: "Tôi không có cơ hội bỏ thuốc ngủ cho cô ấy, cũng không có cơ hội giết người phóng hỏa, bởi vì ngay lúc tôi nghe lén cô ấy gọi điện thoại, cô ấy đã phát hiện ra tôi."
22
Tôi quá yếu ớt.
Nếu có ai muốn bắt nạt tôi, tôi hoàn toàn không có khả năng chống cự.
Giây phút cô ấy phát hiện ra tôi, phản ứng duy nhất của tôi là chạy.
Tôi chạy về phòng của mình, khóa trái cửa lại.
Tôi muốn tìm người giúp, nhưng tôi hoàn toàn không biết tìm ai.
Danh bạ trong điện thoại của tôi ít đến đáng thương.
Ngoài cha tôi thì có lẽ đều là nhân viên chuyển phát nhanh, nhân viên giao hàng chưa từng gặp mặt.
Đương nhiên, tôi có cơ hội báo cảnh sát.
Nhưng tôi đã không làm, vì tôi không tin tưởng cảnh sát.
Từ khi bắt đầu hiểu chuyện, mỗi lần tôi gặp phải nguy hiểm, cảnh sát chưa bao giờ thực sự giúp được tôi.
Quan Văn Dao đập cửa thật mạnh, nói: "Tiểu thư, cô nghe tôi giải thích, mọi chuyện không phải như cô nghe thấy đâu."
"Đúng, không sai, tôi là một kẻ lừa đảo."
"Tôi dùng thân phận bảo mẫu để vào nhà giàu, sau đó lợi dụng vòng quan hệ của chủ nhà, chuyên nhằm vào đám đàn ông giàu có ăn chơi trác táng, tìm mọi cách để lừa tiền của họ."
"Bởi vì tôi có bệnh, tôi cần rất nhiều tiền để duy trì mạng sống."
"Tôi thừa nhận, tôi đến ứng tuyển là vì biết cô cô độc không nơi nương tựa lại có tiền, tôi muốn tiền của cô."
"Nhưng mà, khi tôi thật sự quen biết cô, mọi thứ đã thay đổi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!