Tôi theo phản xạ định giãy giụa, nhưng chưa kịp bắt đầu đã bị anh ta mạnh mẽ khống chế.
Tôi hét lớn: "Buông ra, nếu không tôi kiện anh dùng bạo lực thi hành công vụ."
Giọng anh ta còn to hơn tôi, lập tức át cả tiếng của tôi.
Anh ta đập mạnh một phát vào tường, gầm lên: "Đây mới là bạo lực thi hành công vụ."
Ngay lập tức, tất cả đều im lặng.
Bởi vì tôi dự cảm được, cú đập đó đủ sức làm tim tôi vỡ nát.
Họ áp giải tôi đi ra ngoài, cái động tĩnh đó khiến tôi cảm thấy như họ chuẩn bị đem mình đi xử bắn ngay lập tức.
Cảnh sát Trần vừa vui mừng vừa có chút khâm phục nói: "Sao cô lại nghĩ ra việc lợi dụng thân phận bảo mẫu để lừa đảo vậy?"
"Cô nghĩ rằng họ vì sĩ diện nên sẽ không báo cảnh sát, nhưng lại không ngờ được, một khi con người ta bị đẩy vào đường cùng, ai còn quan tâm đến sĩ diện nữa chứ?"
Mặc dù họ không nói gì, nhưng dựa vào mấy lời nói rời rạc này, tôi đại khái đã xâu chuỗi lại được mọi chuyện.
Có một người đàn ông, sau khi bị lừa đã tán gia bại sản, lúc tự sát thì được cảnh sát cứu.
Thế là, anh ta đã kể lại toàn bộ quá trình bị lừa.
Vừa hay cảnh sát Trần cử người đến thành phố đó để điều tra quá khứ của Quan Văn Dao, hai bên đem vụ án ra đối chiếu, các chi tiết liền khớp nhau.
Họ không có cách nào chứng minh tôi giết người phóng hỏa, nên đành phải dùng những vụ án trước đây để xử lý tôi trước, sau đó tìm kẽ hở sau.
Lúc này, họ chính là đưa tôi đi gặp nạn nhân.
Chỉ cần anh ta có thể nhận diện tôi tại chỗ, tội danh sẽ được thành lập.
Vậy thì tôi sẽ không bao giờ ra khỏi đồn cảnh sát được nữa.
Tuy nhiên, khi người đàn ông đó nhìn thấy tôi, tình tiết lại đảo ngược.
Anh ta nhìn tôi kỹ lưỡng rồi nói: "Xem ảnh thì đúng là hơi giống cô ta, nhưng, cô ấy không phải Quan Văn Dao."
17
Cảm giác cấp bách vừa mới thả lỏng của cảnh sát lại tăng vọt.
"Cô là ai?"
Sách có nói, thắng thua trong phòng thẩm vấn chủ yếu phụ thuộc vào trạng thái tâm lý.
Người thẩm vấn sẽ dùng đủ mọi cách để tấn công phòng tuyến tâm lý của người bị thẩm vấn.
Nhưng lúc này, tôi thấy cảnh sát Trần đã bị tôi dồn đến phát điên rồi.
Hiếm khi anh ta lại kích động hét vào mặt tôi: "Rốt cuộc cô là ai?"
Thực ra, người suy sụp tâm lý không chỉ có anh ta.
Chỉ là tôi ngụy trang giỏi mà thôi.
Tôi im lặng một lúc rồi nói: "Tôi là Tô Tư Họa."
Dù họ đã lường trước kết quả, nhưng khi nghe chính miệng tôi nói ra câu này vẫn cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!