Chương 4: (Vô Đề)

Đánh giá: 2 / 1 lượt

13

Lần thứ hai tôi bước vào phòng thẩm vấn là ba tiếng đồng hồ sau đó.

Tôi đang dọn dẹp đồ đạc ở khách sạn, chuẩn bị rời đi, giây trước vừa nhận được điện thoại của đồn cảnh sát, giây sau đã có người gõ cửa phòng tôi.

Cảnh sát dường như đã cử người theo dõi tôi.

Là cậu cảnh sát ghi chép lời khai, anh ta nhìn hành lý của tôi rồi nói: "Cô Quan, cô chuẩn bị đi đâu vậy?"

Tôi cười nhạt nói: "Phải xem anh định đưa tôi đi đâu?"

Trên đường về đồn cảnh sát, tôi đã có lúc định bắt chuyện làm thân với anh ta, nhưng anh ta không mấy bận tâm đến tôi.

Lân la hỏi vòng vo một hồi, tôi chỉ biết anh ta họ "Lục", còn người cảnh sát chịu trách nhiệm hỏi cung họ "Trần".

Lần này, vẫn là cảnh sát Trần hỏi cung tôi, anh ta hỏi: "Cô có biết tại sao chúng tôi lại mời cô đến đây nhanh như vậy không?"

Tôi lắc đầu.

Anh ta lại hỏi: "Trong ba ngày từ lúc cô rời khỏi nhà họ Tô cho đến khi nhà họ Tô xảy ra hỏa hoạn, cô đã ở đâu?"

"Tôi ở khách sạn, tôi vẫn luôn chờ điện thoại của tiểu thư."

Tôi nói thêm: "Các anh có thể kiểm tra định vị điện thoại lúc đó để xác nhận vị trí của tôi."

Cảnh sát Trần cười nói: "Ngay cả điều này cô cũng nghĩ đến rồi à? Điện thoại ở đó thì cô cũng ở đó sao? Ba ngày cô đều không rời khỏi khách sạn sao? Ai có thể chứng minh?"

"Sảnh khách sạn hẳn là có camera giám sát khách ra vào chứ?"

"Khách sạn chứ có phải nhà tù đâu, muốn ra ngoài đâu nhất thiết phải đi qua sảnh chính?"

Tôi không còn gì để nói, cảnh sát Trần kết luận: "Nói cách khác, ba ngày này rốt cuộc cô đã làm gì, thực ra không một ai có thể chứng minh, đúng không?"

Tôi vặn lại: "Tôi tắm rửa, ngủ, đi vệ sinh cũng không ai có thể chứng minh, nhưng điều đó thì nói lên được gì?"

"Còn già mồm à?"

Cảnh sát Trần trực tiếp lấy ra một cái máy tính bảng, bên trong đang phát một đoạn video: "Cô xem đây là cái gì?"

14

Thời gian trong video là nửa đêm.

Nhân vật là một người phụ nữ.

Cô ta đang hắt xăng lên tường ngoài của biệt thự.

Dáng người của người phụ nữ đó cực kỳ giống tôi, chỉ cần nhìn thoáng qua bóng lưng là có thể liên tưởng ngay đến tôi.

Mà video này không phải quay từ camera giám sát nào cả, dù sao thì tôi cũng đã tìm mọi cách che hết các camera có thể quay tới rồi.

Video chỉ vỏn vẹn ba giây, là camera hành trình của một chiếc xe tư nhân chạy từ xa tới quay được.

Cảnh sát đã xử lý quay chậm, cắt ra được vài tấm ảnh bóng lưng vô cùng rõ nét.

"Lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó thoát, cô không ngờ cảnh này lại bị quay lại đúng không?"

Tôi kìm nén trái tim đang đập thình thịch, cố gắng giữ bình tĩnh: "Cái này thì chứng minh được gì chứ? Chỉ là bóng lưng thôi mà."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!